Bauxite Việt Nam

Vietland

Đài Á Châu Tự Do

09 tháng 7 2012

Nhật ký: Biểu tình ôn hòa ngày 8-7 ở Hà Nội

Nhật ký: Biểu tình ôn hòa ngày 8-7 ở Hà Nội

Phóng viên BVN

clip_image001

clip_image002

clip_image003

Ảnh Ba Sàm

Theo lời hiệu triệu trên mạng, tôi đến địa điểm tập trung trước quảng trường Nhà hát lớn từ 7g30. Thời tiết mát mẻ hiếm thấy giữa mùa hạ miền Bắc như báo hiệu một ngày dễ chịu, "ôn hòa". Nhìn quanh khắp nơi, thấy lác đác nhóm này nhóm kia, nhưng chẳng biết ai là "dân biểu tình", ai không phải vì tôi không quen nhiều biểu tình viên nên một mình lang thang ngó nghiêng chỗ nọ chỗ kia mãi tới 8h vẫn không thấy động tĩnh gì, đành tìm chỗ ngồi bên cạnh hai người phụ nữ, một già một trẻ. Câu chuyện của họ ngẫu nhiên lạc vào tai tôi, người phụ nữ già nói:

- Phải chuyển mấy cây lộc vừng về không thì chúng nó phá mất.

- Vâng, hôm qua nó cho bọn côn đồ mang 4 khẩu súng ra đấy. Người trẻ đáp.

- Rõ quân ăn cướp. Nó có cướp được đất, xây được nhà cũng chả có ai mua đâu, người ta đang kêu gọi tẩy chay đấy…

Câu chuyện của họ khiến tôi linh cảm rằng đây là những nông dân Văn Giang. Tôi bèn hỏi:

- Bà và chị ở Văn Giang ạ?

Hai người hồ hởi đáp:

- Vâng, thế bác cũng biết nông dân chúng tôi mất đất ạ?

- Vâng, thật không thể hiểu nổi.

Người phụ nữ trẻ đáp:

- Chúng em mất hết đất, chả có ruộng mà làm, nếu có ruộng thì mẹ làm, con phụ giúp, bắt các cháu làm với mẹ thì chúng nó khỏi hư, nhiều nhà nhận tiền đền bù chả biết làm gì, con cái phá hết, thành ra hư hỏng…

- Sao họ không đàm phán thỏa thuận với dân mà lại dùng côn đồ? – tôi hỏi.

- Ôi dào, nó thay cái áo ra thì thành côn đồ ngay ý mà bác.

Ô hay: "Côn đồ là ai? "Côn đồ là ta / Thay ra cái áo / Hóa ra côn đồ!" – Côn đồ thời nay dễ thật.

* * *

Tôi bỗng thấy trước cửa nhà Hát lớn mấy người (có cả người mặc sắc phục) khiêng một chiếc xe lăn, bên cạnh là bà Hiền Đức tập tễnh. Chợt nghĩ họ tịch thu xe lăn của bà nên tôi vội chạy về phía đó xem sao. Hóa ra không phải. Tôi buột miệng nói: " Ôi, cháu cứ tưởng họ lấy mất xe của bác". Người đàn ông đứng cạnh bà Đức hỏi: "Chị cũng đi biểu tình à?" – "Vâng. Tôi vốn chả biết ai với ai, nên người đàn ông này mãi cuối cuộc biểu tình tôi mới biết là một Luật sư nổi tiếng lâu nay: Lê Quốc Quân.

9h45 cuộc "tụ tập đông người" bắt đầu. Mọi người í ới gọi nhau, từ tứ phía, dân chúng ùa về trước thềm Nhà Hát Lớn rất nhanh. Mấy chị nông dân nhào đến ôm bà Hiền Đức gọi: "mẹ". Bà Hiền Đức dõng dạc đọc Lời tuyên bố của cuộc biểu tình, cuối lời phát biểu không quên nhắc đoàn: ôn hòa, giữ trật tự, giữ vệ sinh chung… Cuộc biểu tình lần này thật đặc biệt: có rất đông nông dân các tỉnh: Bắc Ninh, Bắc Giang, Nam Định, Hưng Yên…Thậm chí có cả một số nông dân các tỉnh phía Nam – mà theo quan sát của người viết bài này: họ là lực lượng chính làm nên thành công của cuộc tuần hành sáng nay. Vì: thứ nhất: họ đi rất đông, cũng phải đến vài ba trăm người: đủ các thành phần, già trẻ gái trai. Xúc động nhất là có tới 3, 4 người tàn tật, chân bước khập khiễng, họ phải cơm nắm cơm vắt đi từ tinh mơ, vượt quãng đường cả vài chục km, dũng cảm vượt qua những cái barie ngăn cản để đến được đây; suốt dọc đường tuần hành, họ là những người hô to nhất, tiếng hô của họ sang sảng vang động, họ đi nghiêm túc, nhắc nhau không vứt rác, không văng tục và quan trọng hơn nữa, họ chuẩn bị khá chu đáo: đoàn đi được một đoạn trên đường Tràng Tiền, tôi thấy hai bà già mặc áo nâu, lôi từ trong túi đeo ra một tập biểu ngữ khổ A4, in màu, mỗi biểu ngữ được buộc sẵn một sợi dây để người sử dụng có thể đeo vào cổ. Biểu ngữ lần lượt được phân phát cho mọi người. Tôi đi bên cạnh cũng xin được một tờ: China ! Hands off Vietnam! Tôi thực sự xúc động khi nhìn thấy hai bà nắn nót cố giữ cho biểu ngữ đeo ở ngực mình không bị nghiêng lệch. Tôi giơ máy định chụp hình hai bà nhưng ở giữa dòng người đông nghịt chật chội nên tiếc là không thể quay trở mà chụp ảnh được. 

Ngoài số đông nông dân Văn Giang và một vài nơi khác cùng kéo về Hà Nội thì sinh viên và thanh niên là lực lượng thứ hai làm nên linh hồn của cuộc biểu tình sáng nay. Họ có đến dăm bảy trăm người, hát các bài hát quen thuộc: Dậy mà đi, Lên đàng... và hô vang những khẩu hiệu chống bành trướng làm nức lòng người, gây khí thế cho cả đoàn đông nườm nượp nhìn ngút tầm mắt. Dân chúng cũng không còn thờ ơ được nữa mà hầu như bất kỳ ai, người hai bên phố hay người giao thông trên đường, đều nhìn đoàn biểu tình bằng cái nhìn thân thiện hẳn, có người như còn hô khẩu hiệu đế theo chúng tôi. Nhiều người bị lôi cuốn vào không khí rộn rã của đoàn, nhiều người hồ hởi nhập cuộc. Còn lực lượng "áo xanh áo vàng" được cơ quan nhà nước phái đến "hộ vệ" đoàn giống với thường lệ, nếu trong hơn chục cuộc tuần hành năm ngoái không ở đâu họ không mặt lạnh như tiền thậm chí còn hầm hè như muốn "nuốt sống" những người yêu nước, thì hôm nay, kỳ thay, lại cũng có một vẻ "hiền hòa" "đồng cảm" đến là dễ mến! Xe cảnh sát đi theo đoàn đọc quy định nọ quy định kia đều thấy rõ cái giọng "lịch sự" chừng mực hơn. Bằng chứng là mào đầu luôn luôn có câu: "Thưa bà con…". Và này nữa mới càng đáng lạ chứ, nội dung lời thông báo có nói đến cả những "hành động ngang ngược của nhà cầm quyền Trung Quốc" và kết luận của thông báo cũng "ghi nhận lòng yêu nước của người xuống đường"… Tất nhiên ai mà chẳng biết họ chỉ là "bộ máy", khuôn mặt "hiền" hay "ác" của họ vốn chỉ là phản ánh... sự tính toán của những cấp cao hơn. Bà Hilary Clinton sắp sang thăm Việt Nam mà lúc này lại giở những hành động "hầm hè" ra với người đang xuống đường bảo vệ chủ quyền của Tổ quốc thì... coi sao cho tiện! Thôi nhưng thế đã là thành công rồi. Hãy cứ tin rằng chính quyền đã phải thấy dân thực lòng lo cho vận mệnh của nước, ủng hộ Nhà nước ra Luật biển, sẵn sàng hy sinh vì sự an nguy, vẹn toàn của xã tắc. Có ai có đòi gì cho riêng cá nhân đâu. Toàn những khẩu hiệu: Ủng hộ quốc hội ra Luật biển, Phản đối Trung Hoa gây hấn ở biển Đông, Phản đối Tam Sa ngụy xưng, Hoàng Sa - Trường Sa của Việt Nam, Bảo vệ ngư dân Việt Nam, Bảo vệ máu thịt Việt Nam… Tiếng hô sang sảng khuấy động cả một vùng rộng dài suốt từ đầu đến cuối cuộc tuần hành. Không ai mệt mỏi, chểnh mảng trên suốt các chặng hành trình. Đó mới là cảm xúc thật, là lòng dân. Và cái đó thì không bao giờ thay đổi, như sự thay đổi trên khuôn mặt các bác an ninh hôm nay, tôi dám nói chắc như thế.

Đoàn bị chặn lại ở đầu đường Trần Phú. Nhưng không nao núng, tất cả đều kiên nhẫn hướng về phía Sứ quán Trung Hoa, giương cao cờ Tổ quốc, biểu ngữ, dùng hết hơi sức hô mọi khẩu hiệu với hy vọng tiếng hô sẽ vang tới nơi đại diện của nhà nước CHND Trung Hoa kia: Đả đảo bành trướng Bắc Kinh! Một lúc lâu sau, đoàn quay đầu giễu qua các phố: Phan Bội Châu, Hai Bà Trưng, Hàng Bài, về trước tượng Lý Thái Tổ. Tất cả cùng hát vang nhiều lần bài Nối vòng tay lớn, hô nhiều lần các khẩu hiệu như khẳng định một lần nữa chính kiến, thái độ, tình cảm của người dân Việt yêu quê hương đất nước hình rồng này (tôi muốn gọi đất nước này là đất nước hình rồng – thay vì hình chữ S như vẫn gọi lâu nay). Bởi con cháu rồng tiên ắt sẽ có ngày thái lai nếu chúng ta một lòng đồng tâm, đồng chí.

Lưu luyến mãi nơi sân tượng đài, chẳng ai muốn về. Các khẩu hiệu vẫn được giương lên: " Nhất thốn sơn hà nhất thốn kim!" (Phan Bội Châu)

PV BVN


Original Page: http://boxitvn.blogspot.com/2012/07/nhat-ky-bieu-tinh-on-hoa-ngay-8-7-o-ha.html

05 tháng 7 2012

Nhân sự kiện tập thơ Xem đêm của nhà thơ Phùng Cung ra mắt

Nhân sự kiện tập thơ Xem đêm của nhà thơ Phùng Cung ra mắt

Những con chữ hiện lên từ đáy chén trà

Phạm Toàn

Tự giới thiệu

clip_image002Ngày 28 tháng 6 năm 2012, tại hội trường lớn Trung tâm Văn hóa Pháp tại Hà Nội (L'Espace) có cuộc Hội thảo về tập thơ Xem đêm của nhà thơ Phùng Cung. Những nhà tổ chức mời tôi viết một bài tham luận. Tôi đã viết bài bên dưới đây.

Sau cuộc Hội thảo, tôi chờ các báo đưa tin. Nhưng tịnh không thấy một lời nào về Phùng Cung và về tập thơ hai trăm bài có tên Xem đêm của nhà thơ. Vì thế, tôi thấy mình có trách nhiệm phải công bố bài viết làng nhàng này.

Do tính chất làng nhàng của bài viết, nên tác giả xin phép nhấn mạnh thêm một chút để bạn đọc tập trung chú ý giùm: bài viết này nói về TỰ DO, sự tự do cố hữu trong con người, nhưng nó là nét nổi bật ở nhà thơ, không phải vì nhà thơ vĩ đại hơn thiên hạ, mà vì phẩm tính của thơ ca LÀ PHẨM TÍNH TỰ DO. Và thế là, nhờ "bó thân về với Thơ Ca" nên nhà thơ có điều kiện đến sớm hơn với TỰ DO và bộc lộ mạnh mẽ hơn phẩm tính tự do của mình qua bản chất tự do của thơ ca.

Chú thích cần thiết: Chỉ khi nào bó thân về với Thi Ca Đích Thực thì mới có Tự Do. Còn đi chung đường với thứ hạng thơ vớ vẩn, hạng thơ chim gái, hạng thơ nói leo, thì mãn kiếp vẫn chẳng thể có tự do.

Vì sao, bạn đọc biết tỏng rồi.

Phạm Toàn

Thời xưa, nhờ bản dịch Bông hòng vàng, bạn đọc được biết chi tiết ông trùm truyện ngắn Nga Anton Chekhov có lần viết về "thiên truyện ngắn nằm chờ dưới đáy lọ mực" – một sự "nằm chờ" dẫu sao cũng như là của bắt được, như là của Trời cho.

Thời nay, Phùng Quán mô tả Phùng Cung làm thơ theo cách khác, thi vị không kém, và lên hết chất nhà thơ:

"Sau mười hai năm cách ly đời thường, Phùng Cung như xa lạ với môi trường văn nghệ. Được trả lại tự do, việc đầu tiên là anh cùng với vợ sửa lễ "Tạ ơn cao rộng cho được sống để trở về quê quán". Rồi yên phận hẩm hiu, anh tránh thật xa mùi bút mực. Anh xoay trần làm nghề đập đinh, phụ với vợ thêm nghề bánh rán, nuôi ba đứa con trai đang sức ăn, sức lớn. Song hình như mùi dầu nhờn, gỉ sắt, mỡ rán vẫn không át được mùi bút mực. Những lúc rảnh tay, anh ngồi buồn thiu, thỉnh thoảng chấm ngón tay vào đáy chén trà cặn, viết một từ gì đó lên mặt bàn… " (Phùng Quán, "Hằng Nga ngủ trong rừng", talawas).

Cái lợi thế của nhà thơ là ở chỗ ấy: trong khi người nhạc sĩ cần một dàn nhạc, chí ít cũng một cây đàn, để thể hiện cái ngôn ngữ âm nhạc mới nảy sinh trong đầu mình; trong khi họa sĩ cần hàng đống toan và màu, chí ít cũng phải một quyển vở ghi ký họa, để biểu đạt những chợt đến chợt đi bằng màu sắc và hình khối…; ta có thể mở rộng thí dụ đến vô tận cho hết sáu bảy bộ môn nghệ thuật…; trong khi đó, nhà thơ chỉ cần đến một chữ, và cái chữ ấy, nếu thiếu giấy và mực, nhà thơ chỉ cần một ngón tay chấm vào đáy chén trà uống cạn từ giữa đêm là đủ viết ra.

Như trong tập thơ hai trăm bài Xem đêm này, chắc chắn đó là kết quả của nhiều lần nhúng tay vào đáy chén trà, mỗi lần chỉ nhớ lấy một chữ coi như là đã quá đủ: này Bèo, Lạt, Mẹ, Vạc, Rắn, Ao, Đò, Bạn, Làng, Chiều, Ốm, Em, Gió, và rất nhiều lần Nắng, Nắng, Nắng,… rất nhiều xanh, tím, đỏ, hồng, vàng… và rồi nhà thơ có đi đâu lang thang rất xa, rồi quẩn quanh lại về với con chữ đầu tiên gần như duy nhất mở màn cho cả đoàn quân trong "Xem đêm", đó là chữ bèo, bèo, bèo,… nổi nênh bèo, dào dạt bèo, quăng quật bèo, muôn dặm bèo, hiu hắt bèo, quê xanh bèo, và cuối cùng là ao cạn bèo ngay từ đầu cuốn sách mà đau đáu đi theo bạn đọc suốt bao nhiêu dặm xem đêm

Lênh đênh muôn dặm

nước non

Dạt vào ao cạn

Vẫn còn lênh đênh

* * *

Hai trăm bài Xem đêm…

Thân phận nhà thơ, thời nào cũng thế, không riêng thời hiện đại, thời toàn trị, cái thời nhà thơ có thể bị "triệu tập" và đi suốt cả chục năm không thấy mặt ai … đó là thân phận của kẻ giống như đứa trẻ con, ngủ ngày cày đêm – nhưng trẻ con thì còn được ngủ ngày đẫy giấc để ban đêm thức mà quấy nhiễu người lớn, nhà thơ thì không.

Nhà thơ ban ngày làm lụng tất bật, ban đêm vẫn thức mà Nghe mưa ("Thính vũ", Nguyễn Trãi), nghe cả tiếng người đêm đêm vẫn vẳng nghe tiếng ếch bên tai, để mà giật mình còn ngỡ tiếng ai gọi đò, tiếng gọi đò bên con sông đã thành bãi bồi (Sông Lấp, Trần Tế Xương), còn cả tiếng gì tai nghe mà như nhìn thấy những ngón tay mưa dương cầm trên mái (Dương Tường) …

Không giống nhiều nhà thơ ưa sống về đêm, Phùng Cung cũng thức đêm để Xem đêm,nhưng lại là "xem" những cảnh-ngộ-đêm ngay giữa thanh thiên bạch nhật, đôi khi là những ban-ngày-giữa-đêm, rất lắm khi xem đêm giữa các màu nắng khác nhau và những sắc độ màu khác nhau, nắng Âu Cơ, nắng bổ cau, nắng ngả tương, mặt trời cốm Đông Đô, hoàng hôn đỏ gạch, hoàng hôn dạt tím, hoa gạo cắm cờ, hoa chuối tiêu lầm lũi, ngay cả khi trời tạnh mưa, cũng vẫn còn ban ngày đây gà rình mổ hạt nắng non … Ôi thương quá, chẳng mổ được cái gì mà ăn, chỉ mổ được hạt nắng non, hạt nắng chỉ riêng nhà thơ Phùng Cung nhìn thấy!

Ngờ rằng đêm ở đây với Phùng Cung là cả một thân phận. Như nhà thơ Hoàng Hưng người về từ cõi ấy / vợ khóc một đêm / con lạ một ngày… Có thể vợ khóc ròng nhiều đêm nhiều ngày, nhưng chỉ kể thế thôi, khóc một đêm… Phùng Cung cũng từ "cõi ấy" trở về, thời gian ở "cõi ấy" của nhà thơ Phùng Cung dài gần gấp ba lần nhà thơ Hoàng Hưng… Phùng Cung phải ít nhất hai trăm lần xem đêm cũng là điều dễ hiểu thôi. Hai trăm ư? Hơn thế, hơn thế nhiều lần, hơn thế rất nhiều lần, cả đời xem đêm, bởi vì anh ta là nhà thơ, và thân phận nhà thơ là xem đêm, xem thân phận mình, suốt một đời, xem thân phận đời, suốt một đêm dài bằng một đêm mất ngủ.

Có xem nhiều và ngẫm nghĩ nhiều đến vậy mới thấm thía được cái thân phận bèo dù đã dạt vào ao cạn vẫn còn lênh đênh… Sợ quá! Cánh bèo dạt tới đường cùng rồi mà vẫn còn say sóng, vẫn còn trôi dạt nổi nênh ngay khi được nằm im, vẫn chịu dập vùi ngay khi đã được sống lại cuộc đời cứ tạm gọi là ổn định.

Xin đừng nghĩ đó là nỗi đau khổ của nhà thơ. Đã là nhà thơ chân chính thì ai ai cũng cồng kềnh, ở không yên ổn ngồi không vững vàng… ma đưa lối quỷ đưa đường, chỉ tìm những chốn đoạn trường mà đi… Nguyễn Du đã tự bốc quẻ cho mình và cho tất cả các nhà thơ như vậy rồi mà. Nhưng cũng lại nên nghĩ rằng nhà thơ – Phùng Cung và các nhà thơ khác – đã tự đi tìm đau khổ mà sống. Họ không tìm đến đau khổ theo lối sadique song dù có đau khổ thì cũng chẳng có gì bợn đến làn da nhạy cảm của họ. Điều đó lý giải tại sao họ làm thơ ở ngay "cõi ấy". Và do cái thuận lợi bản thể của thơ, là chỉ cần một vụt hiện gửi trong một chữ (ý của Hoàng Hưng) là đủ sinh ra cả một bản trường ca, huống hồ hai trăm bài xem đêm ngắn như thơ haika Nhật Bản. Hệ thống nhà tù giam giữ không xét xử không tiên liệu được toàn bộ sự tình đó. Nhà thơ chân chính nào cũng mạnh hơn cả hệ thống trại giam. Đã là nhà thơ thì đã Tự Do rồi.

Hệ thống toàn trị không sao bắt nhà thơ im tiếng được, vì nhà thơ có cần cất tiếng nói thành lời đâu? Họ nghiền ngẫm một tứ thơ trong đầu và tứ thơ đó gửi trong chỉ một chữ đã là quá đủ. Lúc có điều kiện, cái tứ thơ đó vọt ra thành bài thơ, thế rồi giản dị như ngôi Lời, lời thơ tự nó bay đến với người đồng điệu (kể cả người trong hàng ngũ những kẻ làm công việc áp bức các nhà thơ). Đơn giản thôi: ở biên giới của Tự Do và không tự do, chỉ những kẻ đã tha hóa hết sức mới không còn là con người bình thường nữa để có thể đến với nhà thơ đang lên tiếng ngày và đêm và đêm và ngày, vào những lúc họ xem đêm – họ xem đêm suốt ngày!

Và đây nữa, một sức mạnh của Tự do nhà thơ: con mắt hài hước yêu đời. Thật sự chẳng có gì đau đớn cả khi mô tả cánh bèo ngay khi dạt vào ao cạn vẫn còn lênh đênh.

Lúc nào cũng sẵn sàng thấy cái đẹp trong mọi chốn mọi lúc, ngay trên Sông lũ, ngay lúc thấy mặt nước đầy căng thì vẫn còn

Sông chảy bồn chồn hoa nắng

Chim chả nguệch bàn cờ

bến vắng

Bóng xanh trôi.

Sẽ là thiếu sót với nhà thơ Phùng Cung nếu quên đi cái khí phách của anh. Khí phách nhà thơ lúc nào cũng vấn vương cái đẹp trên mảnh đất quê hương. Ngay cái màu của bông hoa chuối tiêu lầm lũi mang màu tím Tam Giang ("Nôn nao"). Khí phách khi nước sôi quất bã trà năm lần bảy lượt, song dù trà đau nát bã rồi đấy, mà vẫn không đổi giọng Tân Cương…

Và đây nữa, xin đừng nghĩ đó là chuyện kể khổ, mà đây cũng là khí phách chứ đâu phải chuyện nói ngược cho vui:

Nắng - đạp cánh đồng

xơ xác

Bước liêu xiêu

Cái vạc ăn ngày.

("Vạc")

Thế đó, cần gì vạc cứ phải ăn đêm? Thách thức của họ nhà vạc đấy! Đâu có phải chuyện vì hoàn cảnh mà vạc phải kiếm ăn ban ngày.

* * *

Anh Phùng Cung cùng thế hệ với tôi. Nhưng khi các anh tham gia đòi dân chủ, đòi chấn hưng nghệ thuật (Lê Hoài Nguyên), thì tôi lẳng lặng vào thư viện để học. Tôi học để rút ngắn cuộc bắt kịp cái thời chín năm phải tạm ngừng sự học theo đúng nghĩa. Chưa kể là, khi đọc Con ngụa già của chúa Trịnh khi đó, tôi cũng đã dự cảm được một trận bão. Chưa kể là tôi cũng nhát gan. Nhưng sau cơn sóng Nhân Văn ấy, tôi lại tha thẩn đến với hầu hết bọn người bị tù tội hoặc bị kỷ luật đó. Người ta hạch tôi. Tôi nói rõ "vì tôi thấy chị Khuê vợ anh Dần khó có thể là một tên nữ gián điệp như một tờ báo lớn đã lên án".

Tôi gặp lại hầu hết các anh chị, và tôi chơi thân với hầu hết các anh chị. Trong đám người ấy, vì nhiều lẽ, tôi chỉ chưa được gặp Phùng Cung.

Thế rồi số phận dẫn dắt tôi đến với tập Xem đêm này. Nhà thơ hiện hữu qua những con chữ như thế này, chứ không hiện hữu qua lý lịch trích ngang trích dọc. Xem đêm là phần lai lịch quan trọng của nhà thơ Phùng Cung. Tôi đã biết tới cái phẩm chất thực sự không đóng dấu Nhân Văn hoặc gì gì khác. Mà là một cái dấu son với hai chữ Xem đêm.

Nhà thơ nằm trong đó. Sự Tự do của nhà thơ cũng nằm trong đó. Đặc trưng của nghề Thơ bảo lãnh cho Tự do nhà thơ nằm trong đó. Chẳng có gì để mà hơn các ngành khác để mà tự hào, nhưng cũng lại có đủ những cản trở để mà vượt qua và thành cái cớ cho sự cần thiết phải tự hào. Cám ơn anh, Phùng Cung, anh đã giúp tôi nhận ra những điều trên.

Hà Nội, 17 tháng 6 năm 2012

P. T.


Original Page: http://boxitvn.blogspot.com/2012/07/nhan-su-kien-tap-tho-xem-em-cua-nha-tho.html

03 tháng 7 2012

Tôi đã đi


Tôi đã đi

Dr. Nikonian

Tôi đã đi, và đã trào nước mắt khi thấy đồng bào mình bị bắt.

Tôi đã đi bên cạnh một người phụ nữ mảnh khảnh khoác áo nâu sồng. Chị ấy vừa đi vừa hát: "Việt Nam không đòi xương máu, Việt Nam kêu gọi thương nhau".

clip_image001

Tôi đã đi, và đã ngậm ngùi thấu hiểu một điều: dân tộc này chưa bao giờ đủ cơm ăn áo mặc cho tất cả mọi người, nhưng luôn thừa thãi lòng hận thù, nghi kỵ, chia rẽ…

Tôi đã đi, và càng chạm trán với bạo lực, tôi càng hiểu bạo lực là liều thuốc độc đã và đang chia cắt dân tộc tôi trong rất nhiều năm.

Tôi đã đi, và vẫn tin chỉ có tình yêu thương, lòng khoan thứ mới có thể đưa dân tộc tôi khỏi kiếp trầm luân. Dẫu những thứ đó ngày càng hiếm hoi và xa xỉ.

Xin đừng để lòng hận thù kéo dài thêm lời nguyền bất hạnh trên phúc phận của dân tộc chúng ta.

Xin hãy cùng nhau thắp một ngọn nến để cầu nguyện cho những người anh em bị bắt sáng nay, và cho cả những người bắt họ nữa.

Nguồn: drnikonian.com

––––––––––––––––

Xin đừng quăng quật

Dr. Nikonian

clip_image003

Nguồn: Internet

Mùa xuân năm 1974, khi tấm giấy báo tử bi tráng này được ký, tôi vẫn còn là một chú nhỏ ngày hai buổi đến trường. Tuy bao nhiêu năm tháng đã trôi qua, tôi vẫn chưa quên những âm thanh hừng hực ngày ấy. Từ chiếc radio Zenith cũ kỹ của gia đình, đài phát thanh Sài Gòn đã liên tục phát đi những bản hùng ca "Hội nghị Diên Hồng", "Chi Lăng", "Hận Nam quan",… Nghe nói ông Hoàng Đức Nhã, Tổng trưởng dân vận hồi đó đã huy động những nhạc sĩ, ca sĩ nổi tiếng của Sài gòn ngay trong đêm để cùng lên đài phát thanh, cùng hợp ca những bản nhạc hùng bất hủ ấy.

Lớp nhỏ chúng tôi cũng vậy, cũng cùng nhau hát đến khản giọng trong những buổi sinh hoạt Hướng đạo, những ngày đi ủy lạo nạn nhân chiến cuộc hay hay cứu trợ đồng bào bão lụt.

Hoàng Sa mất vào tay giặc chưa được bao lâu, thì 5 năm sau, cuộc chiến biên giới 1979 nổ ra. Chúng tôi lại được lệnh đào hào, tập bắn súng thật, tập ném lựu đạn… Và được khuyến khích, cổ vũ tối đa việc bày tỏ lòng khinh miệt, căm ghét với "lũ bành trướng sô vanh nước lớn Bắc Kinh" theo từ ngữ của các panô chống Trung Quốc rợp trời hồi đó.

Ghét Tàu thì không cần cố gắng và tranh luận. Khác với những nền đô hộ mà sự xâm lược luôn đi kèm với một chút khai sáng, 10 thế kỷ đô hộ của người Tàu trên đất nước hình chữ S không hề mang lại điều gì tốt đẹp, trừ công khai hóa về nông nghiệp của Sĩ Nhiếp. Tàn ác như thực dân Pháp mà còn có được Viện Viễn Đông Bác cổ, hội Đô thành hiếu cổ… để nghiên cứu, bảo tồn di sản văn hóa của chính dân tộc mà họ đô hộ. Đó là chưa kể Trường Đại học Y Hà nội, Trường Mỹ thuật Đông Dương… đã để lại trong lịch sử Việt nam những cái tên sáng chói của những trí thức Tây học ngang tầm thế giới.

Còn người Tàu ư? Có dân tộc nào thâm hiểm đến độ đốt sách, chôn nho sĩ… để tuyệt diệt cội rễ văn hóa của dân tộc chúng ta như họ? Có kẻ xâm lăng nào tham lam đến độ ngoài các sản vật thời trân của đất nước, còn bắt cha ông ta phải tiến cống cả danh sĩ, mỹ nữ…, những nguồn gene ngoại hạng của đất nước sang Tàu? Và dù mê tín, cột đồng mà Mã Viện dựng lên với lời nguyền độc địa "đồng trụ chiết, Giao Chỉ diệt" là khẳng định chắc chắn nhất của dã tâm tuyệt diệt trăm họ Bách Việt trên đất nước chúng ta.

Với những ký ức ghê sợ như thế, đừng ngạc nhiên khi thấy não trạng đề kháng ngoại xâm đã là một phần của căn tính Việt. Vì sao dân tộc chúng ta có thể tồn tại mà không bị đồng hóa sau 10 thế kỷ dưới ách một dân tộc hung hãn như vậy, tự nó là một phép lạ lịch sử ngoại hạng  và chưa từng có ở bất cứ dân tộc nào khác.

Trung Hoa lục địa ngày nay vẫn chưa đủ bao la với người Tàu. Biển Đông của chúng ta vẫn là chỗ nhòm ngó của kẻ tham lam. Sự ngang ngược của kẻ cướp đất, cướp biển vẫn xảy ra mỗi ngày, với nhiều mưu mô quỉ quyệt khác nhau. Cả một lịch sử dài hơn 10 thế kỷ, dường như người Tàu vẫn chưa học được những bài học xương máu về chí quật cường của dân tộc chúng ta, nơi mà từ thế kỷ 12, gã lính viễn chinh cha ông của họ khi nhớ tới phải "run sợ đến bạc đầu".

clip_image004

Bản đồ chào thầu 9 lô dầu khí trái luật của Tổng công ty Dầu khí Hải Dương Trung Quốc (CNOOC). Nguồn: Báo Tuổi Trẻ

Hôm nay, khi người Tàu ngang nhiên mời thầu những lô khai thác dầu ở biển Đông, chỉ cách bờ biển Phan Thiết 54 hải lý, đã có nhiều luồng dư luận bên lề khác nhau. Có người cay cú không màng, phủi tay đứng ngoài cuộc. Có kẻ hồ hởi thì thào về ngọn đèn xanh nào đó đã bật cho cuộc xuống đường sắp tới.

Tất cả đều sai! Vì yêu nước thì không cần đèn xanh đèn đỏ. Vì xuống đường biểu thị lòng ái quốc không thể, và không bao giờ là trò chơi để đong đưa hay kiếm chác.

Tôi xuống đường, vì tôi căm phẫn khi đất nước bị xâm hại.

Dẫu không hề ảo tưởng về sự nhún nhường của những kẻ đã cho xe tăng cán nát xương thịt của chính nhân dân mình, tôi đi, vì không muốn thấy xác những ngư phủ anh em phải trở về trong khoang thuyền ướp đá.

Tôi đi, để con cái tôi còn được ăn cá biển Đông, nơi những đội hùng binh thời các chúa Nguyễn đã cỡi thuyền ra giữ nước.

Tôi đi, vì những giọt dầu quí giá của tổ quốc, mà tương lai sẽ là cơm ăn, áo mặc, trường học, bệnh viện… của những thế hệ sau khỏi bị kẻ cướp kia chiếm đoạt.

Tôi đi, vì tôi yêu nước Việt của tôi, và đứng ngoài mọi trò chơi chính trị.

Chỉ thế thôi, xin đừng quăng quật!

Nguồn: drnikonian.com


Original Page: http://boxitvn.blogspot.com/2012/07/toi-i.html

11 tháng 4 2012

Trung Quốc kết án tù bà Nghê Ngọc Lan - người bảo vệ dân oan


Trung Quốc kết án tù bà Nghê Ngọc Lan - người bảo vệ dân oan

Tú Anh

Bà Nghê Ngọc Lan bị 2 năm 8 tháng tù, chồng Đồng Kế Cần 2 năm tù. Đây là bản án mà chính quyền Trung Quốc, trong phiên xử tại Bắc Kinh vào hôm nay, 10/04/2012, dành cho gia đình vị nữ luật sư sử dụng kiến thức chuyên môn bảo vệ những nạn nhân, bị chế độ tước đoạt tài sản.

clip_image001

Bà Nghê Ngọc Lan. Ảnh: Amnesty.org

Phát ngôn viên tòa án Bắc Kinh thông báo, trong phiên xử hôm nay 10/04/2012, tòa đã kết án bà Nghê Ngọc Lan (Ni Yulan) 2 năm 8 tháng tù giam, chồng là Đồng Kế Cần (Dong Jiqin) 2 năm tù.

Theo AFP, hai nhân vật này là những nhà tranh đấu từng trợ giúp về mặt pháp lý cho hàng chục nạn nhân bị chính quyền lấy nhà lấy đất.

Đây không phải là lần đầu tiên họ bị ra tòa. Trong suốt 12 năm qua, luật sư Nghê Ngọc Lan, 51 tuổi, đã nhiều lần bị bắt, bị tra tấn với hậu quả là bị liệt phải ngồi xe lăn. Bản thân bà đã nhiều lần đối phó với thủ đoạn trả thù của cán bộ tham ô muốn chiếm căn nhà của bà tại Bắc Kinh vào năm 2001.

Theo tổ chức Ân Xá Quốc Tế, bà Nghê Ngọc Lan bị đánh gẫy đầu gối và chân trong thời gian bị cầm tù năm 2002 với tội danh "chống người thi hành công vụ". Chính quyền còn vô hiệu hóa vị luật sư này bằng thủ đoạn loại bà ra khỏi luật sư đoàn.

Năm 2008, một lần nữa bà bị kết án 2 năm tù với tội danh "phá hoại tài sản công", khi bà tử thủ bảo vệ căn nhà bị công an đem xe ủi đất tới phá.

Đến tháng 4/2011, cả hai vợ chồng bị bắt trong đợt trấn áp ngăn ngừa Mùa Xuân Ả Rập lan đến Trung Quốc. Nghệ sĩ Ngải Vị Vị và hàng chục luật sư, giáo chức, doanh nhân quan tâm đến thời cuộc đã bị "mất tích" trong thời gian này.

Con gái của hai ông bà là cô Đồng Triền cũng bị công an theo dõi từng bước.

Vào cuối tháng giêng năm nay, cô Đồng Triền bị cấm xuất ngoại đi nhận giải thưởng nhân quyền Hoa Tulipe thay cho mẹ tại Hà Lan.

Trường hợp bà Nghê Ngọc Lan đang được Hoa Kỳ và Liên Hiệp Châu Âu quan tâm.

T.A.

Nguồn: Viet.rfi.fr


Original Page: http://boxitvn.blogspot.com/2012/04/trung-quoc-ket-tu-ba-nghe-ngoc-lan.html

Đơn tố cáo và kêu cứu của công dân Trần Thị Nga


Đơn tố cáo và kêu cứu của công dân Trần Thị Nga

Đây là đơn tố cáo và kêu cứu của một người "chưa từng vi phạm pháp luật" bị truy bức đến nỗi phải nói trước rằng "nếu mẹ con tôi có bị CA bắt vào đồn làm việc mà bị chết trong đồn CA thì tuyệt đối không phải do chúng tôi TỰ TỬ, hoặc khi ở nhà và đi đường có bị chết một cách mờ ám cũng không phải do chúng tôi tự tử mà là chúng tôi đã bị hãm hại […]". Thưa bà Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan, bất chấp những sự thực đau lòng ấy, chúng tôi vẫn hoàn toàn tin tưởng như bà đã tin tưởng, rằng nền dân chủ xã hội chủ nghĩa của chúng ta "cao hơn gấp vạn lần so với dân chủ tư sản"!

Ai nghi ngờ sự thật ấy, xin hãy trông vào gương của chị Trần Thị Nga!

Bauxite Việt Nam

clip_image002

clip_image004

clip_image006

clip_image008

clip_image010

clip_image012


Original Page: http://boxitvn.blogspot.com/2012/04/on-to-cao-va-keu-cuu-cua-cong-dan-tran.html

Doanh nghiệp nhà nước: “Lời ăn, lỗ dân chịu”


Doanh nghiệp nhà nước: "Lời ăn, lỗ dân chịu"

Nguyên Thảo

clip_image001

Các tập đoàn, tổng công ty nhà nước được hưởng rất nhiều lợi thế.

Nguyên tắc "lời ăn, lỗ chịu" và "được ăn cả, ngã về không", không còn có hiệu lực với các tập đoàn, tổng công ty nhà nước nói chung và các đơn vị thành viên nói riêng. Và thay vào đó là một tập quán "lời ăn, lỗ dân chịu" hình như đang ngày càng rõ nét hơn...

Phó viện trưởng Viện nghiên cứu quản lý kinh tế Trung ương Nguyễn Đình Cung đã nhấn mạnh nội dung nói trên tại bản tham luận ở diễn đàn "Kinh tế Việt Nam năm 2012: Khởi động mạnh mẽ quá trình tái cơ cấu nền kinh tế" do Ủy ban Kinh tế của Quốc hội tổ chức tại Đà Nẵng trong hai ngày 8 và 9/4.

Với tiêu đề "Áp đặt kỷ luật của thị trường cạnh tranh thúc đẩy tái cơ cấu doanh nghiệp nhà nước", ông Cung đã đi sâu phân tích một số ưu ái, đặc quyền và lợi thế của doanh nghiệp nhà nước, nhất là tập đoàn, tổng công ty nhà nước so với các doanh nghiệp khác, trước khi đưa ra các kiến nghị cụ thể.

Không thể phá sản

Lợi thế đầu tiên được vị chuyên  gia này đề cập, đó là doanh nghiệp nhà nước không phải chịu sự chi phối của nguyên tắc " lời ăn, lỗ chịu", và do đó, những người đại diện chủ sở hữu và liên quan khác không chịu tác động bởi các rủi ro kinh doanh của doanh nghiệp.

Các doanh nghiệp nhà nước, nhất là tập đoàn, tổng công ty không còn là đối tượng của phá sản, bởi vì họ đang chiếm độc quyền hoặc thống lĩnh trong các ngành quan trọng của nền kinh tế ; sự tồn tại và phát triển của tập đoàn, tổng công ty, tập đoàn có liên quan luôn được coi là đồng nghĩa với sự  tồn tại và phát triển của các ngành đó trong nền kinh tế. Do đó, sự phá sản của tập đoàn, hay tổng công ty có liên quan bị coi là 'phá sản" của ngành kinh tế đó của đất nước, ông Cung nói.

Và Tập đoàn Công nghiệp Tàu thủy Việt Nam (Vinashin) chính là ví dụ điển hình, theo Viện phó Cung. Mặc dù, Vinashin kinh doanh đa ngành, nhưng phá sản của Vinashin vẫn được coi là dẫn đến "phá sản" của ngành đóng tàu. Điều này cũng đã dẫn đến thực trạng là sự bảo hộ của nhà nước đối với một ngành nào đó trên thực tế đã chuyển thành bảo hộ đối với các doanh nghiệp Nhà nước, tập đoàn, tổng công ty có liên quan, tham luận nêu rõ.

Lý do tiếp theo được ông Cung đề cập là các tập đoàn, tổng công ty luôn có quan hệ  chặt chẽ về chính trị với các công chức, cán bộ lãnh đạo, kể cả lãnh đạo cao cấp. Ngược lại, trong vai trò là người đại diện chủ sở hữu và người hoạch định chính sách, các cơ quan và công chức nhà nước có liên quan có can dự trực tiếp và nhiều mặt trong việc ra các quyết định đầu tư, kinh doanh và cả nhân sự ở các tập đoàn, tổng công ty. Vì vậy, sự thất bại hay phá sản của tập đoàn, tổng công ty (nếu có) đều  sẽ ảnh hưởng không tốt đến các cơ quan, công chức có liên quan.

Do đó, cảm nhận chung là các khiếm khuyết hay thất bại (nếu có) thường được giảm nhẹ về quy mô và mức độ; và chắc chắn, các cơ quan và công chức có liên quan cũng sẽ không ra các quyết định buộc  tập đoàn, tổng công ty phá sản, nếu chúng lâm vào tình trạng phá sản.

Cụ thể hơn, ông Cung tiếp tục phân tích, mỗi khi các tập đoàn, tổng công ty khó khăn trong tiêu thụ sản phẩm, thì bộ trưởng có liên quan (có trường hợp cả phó thủ tướng) trực tiếp chỉ đạo, yêu cầu các doanh nghiệp khác phải mua sản phẩm có liên quan từ các doanh nghiệp đang có các sản phẩm khó tiêu thụ.

Hay khi tập đoàn, tổng công ty không còn cách nào khác để tìm vốn kinh doanh, thì vẫn được nhà nước chỉ định cho vay với lãi suất rất thấp, thậm chí là 0%; khi không thanh toán được các khoản nợ đến hạn, thì Bộ Tài chính cũng đã thu xếp việc thanh toán các khoản nợ đó. Như vậy, về chính trị và định hướng chính sách, các công ty mẹ tập đoàn, tổng công ty không còn và không thể là đối tượng phá sản.

Kiểm soát lỏng lẻo

Bên cạnh nội dung nói trên, tại bản tham luận, ông Cung cũng làm rõ thêm một số lợi thế khác của doanh nghiệp nhà nước. Như các tập đoàn, tổng công ty đang nắm giữ và chi phối quyền và cơ hội kinh doanh, nắm và trực tiếp quản lý và sử dụng hệ thống, mạng chuyển tải, phân phối (điện, xăng dầu, viễn thông...), nắm và chi phối quyền, cơ hội kinh doanh các sản phầm nhà nước quản lý như xuất khẩu gạo, khai thác các loại khoáng sản quan trọng...

Xuất phát từ việc có quan hệ thân thiết với các công chức, hoặc dễ dàng tạo lập các quan hệ như thế, khi cần thiết, nên theo ông Cung thì doanh nghiệp nhà nước tiếp cận dễ hơn, thuận lợi hơn với các quyền và cơ hội kinh doanh theo cơ chế "xin-cho" như tiếp cận quyền sử dụng đất, thăm dò, khai thác tài nguyên, các loại giấy phép khai thác (thậm chí không cần giấy phép vẫn kinh doanh).

Hay, tiếp cận một cách đầy đủ đến các nguồn thông tin của các cơ quan nhà nước. Cấu kết, liên kết tạo ra cơ hội kinh doanh theo ý muốn chủ quan của mình (thông qua làm quy hoạch, làm dự án, bổ sung, sửa đổi quy hoạch).

Tiếp theo, các tập đoàn, tổng công ty nhà nước có lợi thế hơn trong tiếp cận tín dụng. Và đáng lưu ý là có vị trí độc quyền hoặc thống lĩnh thị trường mà không bị kiểm soát hoặc bị kiểm soát rất lỏng lẻo và kém hiệu lực. Bởi vì, các cơ quan giám sát, quản lý thị trường còn rất yếu về năng lực, vẫn thuộc bộ, mà bộ đó lại có xu hướng bảo vệ cho các tập đoàn, tổng công ty có liên quan.

Ở phần nguyên nhân tồn tại các đặc quyền, ưu ái và lợi thế như đã phân tích ở trên, một lần nữa ông Cung nhấn mạnh yếu tố liên quan đến con người. Khi mỗi người, mỗi cơ quan nhà nước trong thực thi nhiệm vụ của mình đều dành thuận lợi, ưu tiên hơn cho các doanh nghiệp nhà nước bởi hàng loạt các lý do như: có quan hệ cá nhân gắn kết, phù hợp với chủ trương của Đảng và Nhà nước,  thông lệ bất thành văn, hay vì lợi ích của cá nhân và của những người khác có liên quan....

Điều này cũng lý giải thực tế ở không ít các diễn đàn trước do Ủy ban Kinh tế Quốc hội tổ chức, nhiều nhà khoa học và chuyên gia kinh tế đã kiến nghị cần xóa bỏ mọi ưu đãi cho doanh nghiệp nhà nước.

Còn tại diễn đàn Quốc hội không chỉ ở khóa 13, việc doanh nghiệp Nhà nước "lời ăn, lỗ dân chịu" cũng đã từng được đề cập, mổ xẻ và thậm chí là đòi "truy" trách nhiệm cá nhân, mà điển hình cũng vẫn là vụ việc liên quan đến sai phạm của Vinashin.

Nhiều câu hỏi để ngỏ về những lỗ hổng trong quản trị, quản lý và kiểm soát doanh nghiệp nhà nước, nay có thể sẽ có thêm những câu trả lời, khi tái cơ cấu doanh nghiệp nhà nước, trọng tâm là các tập đoàn và tổng công ty là một trong ba lĩnh vực trọng tâm của tái cơ cấu nền kinh tế.

Cho dù, như nhận xét của Viện phó Nguyễn Đình Cung, việc áp đặt kỷ luật của thị trường cạnh tranh bằng cách loại bỏ các đặc quyền, lợi thế của tập đoàn, tổng công ty là không dễ dàng, không thể chỉ bằng các giải pháp kỹ thuật và hoàn thành trong một thời gian ngắn.

Con đường ngắn nhất để có thể thực hiện được công việc khó khăn nay, theo ông Cung là cổ phần hóa các doanh nghiệp nhà nước, trong đó nhà nước chỉ nắm giữ cổ phần thiểu số. Và vì vậy năm 2012 phải có bước khởi đầu có tính đột phá khởi động lại quá trình cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước đã bị chậm lại một cách đáng kể trong mấy năm gần đây.

Một trong số các kiến nghị rất đáng chú ý được nêu ra tại bản tham luận là các doanh nghiệp bị thua lỗ ngoài dự kiến kế hoạch, hoặc không đạt được các mục tiêu quan trọng như kế hoạch, thì giám đốc, tổng giám đốc đương nhiên bị miễn nhiệm, những người khác cũng bị giải trình, truy xét trách nhiệm, khắc phục tình trạng quá lỏng lẻo về kỷ luật, kỷ cương như hiện nay.

N. T.

Nguồn: vneconomy.vn/


Original Page: http://boxitvn.blogspot.com/2012/04/doanh-nghiep-nha-nuoc-loi-lo-dan-chiu.html

Hàng trăm nông dân khiếu kiện đất đai lại kéo về 46 Tràng Thi


Hàng trăm nông dân khiếu kiện đất đai lại kéo về 46 Tràng Thi

Nguyễn Xuân Diện

clip_image001

Lúc 9h tại số 46 Trang Thi, trụ sở tiếp dân của MTTQVN có hơn 100 nông dân với rất nhiều biểu ngữ trên tay. Chủ yếu là bà con nông dân Văn Giang bị cưỡng chế thu hồi đất trong dự án ECOPARK. Bà con Văn Giang ra khiếu nại việc Chủ tịch UBND huyện Văn Giang Đặng Thị Bích Thủy ra quyết định số 578 ngày 5-4-2012 về việc áp dụng biện pháp cưỡng chế bằng biện pháp khác. Hình thức cưỡng chế giải tỏa mặt bằng thực địa. Trong khi đó bà con vẫn đang khiếu nại về quá trình thu hồi đất.

clip_image002

clip_image003

clip_image004

clip_image005

clip_image006

clip_image007

clip_image008

Trên đường Tràng Thi cổng sau công an quận Hoàn Kiếm đã có 2 xe 113, trên có đủ loại các biển cấm như hồi biểu tình chống TQ mùa hè 2011.

Tại 46 Tràng Thi cũng đã có công an phường, dân phòng với 1 xe ô tô giữ trật tự.

9h37. Tin mới nhận là riêng nông dân Văn Giang hôm nay ra đến gần 700 người, ngồi kín hết cả sân bên trong 46 Tràng Thi và bên ngoài vỉa hè.

clip_image009

clip_image010

clip_image011

clip_image012

clip_image013

9h50: Hiện nay có rất nhiều lực lương an ninh, mang cả máy ảnh ra chụp băng rôn của bà con, đi theo sát bà con nghe ngóng. Có thấy huy động thêm khá nhiều an ninh.
Tin thêm là Đoàn nông dân xã Dương Nội đang sắp đến, nếu vậy sẽ có thể lên tới gần 1 nghìn (1000) người nông dân mất đất.

Bà con nông dân thôn Tư Sản, xã Phú Túc hôm nay không ra được, vì mai sẽ sang báo người cao tuổi nhờ báo giúp đỡ. 

Bà con nông dân thôn Ngọc Lễ, xã Đại Bái, huyện Gia Bình, Bắc Ninh từ lần bí thư xã ra vận động bà con không ra trung ương khiếu kiện cũng không thấy đi khiếu kiện. Có thể chính quyền huyện Gia Bình thấy rằng chủ đầu tư dự án KCN này là phía Đài Loan quá yếu nên đã không cưỡng chế đất của bà con nữa?

10h00: Sáng nay bà con thôn Hà Khê, xã Vân Hà, Đông Anh cũng có mặt ở 46 Tràng thi để khiếu kiện bị cưỡng chế đất cho mô hình khu công nghiệp nhỏ 8ha, không hiểu sảng kiến cải tiến của ông quan nào, chủ đầu tư là UBND huyện Đông Anh. Bà con khiếu nại về việc đền bù thu hồi đất, dùng công an , bộ đội tham gia cưỡng chế, ô nhiễm môi trường do đề án KCN nằm ngay canh làng thôn của bà con.

10h00: Số lượng bà con hiện có gần 700 người.

10h10: Hiện nay có 900 nông dân đang khiếu kiện tại 46 Tràng Thi.

- Nông dân xã Dương Nội đến 200 người
- Nông dân Văn Giang gần 600 người
- Nông dân Hà Khê, Vân Hà, Đông Anh gần 50 người
- Dương Nội gần 200 người.

clip_image014

clip_image015

clip_image016

clip_image017

clip_image018

clip_image001[1]

clip_image019

10h36: Do lượng bà con đông quá, nên hiện bà con ngồi cả sang phía bên đường đối diện cổng 46 Tràng Thi.

N. X. D.

Nguồn: xuandienhannom.blogspot.com

Chú thích của BVN : Xin xem thêm:

Viet.rfi.fr

rfa.org


Original Page: http://boxitvn.blogspot.com/2012/04/hang-tram-nong-dan-khieu-kien-at-ai-lai.html