Bauxite Việt Nam

Vietland

Đài Á Châu Tự Do

09 tháng 7 2012

Thư của Huỳnh Thục Vy gởi Khánh Duy từ Tam Kỳ

Thư của Huỳnh Thục Vy gởi Khánh Duy từ Tam Kỳ

Lời bàn 1

Trên sách báo xưa nay, chưa bao giờ chúng ta được đọc một bức thư nào giản dị mà đẹp đến thế này của bạn trẻ Huỳnh Thục Vy.

Xin mời một ông họ Nông nào đó (và toàn Công ty) hãy công bố thư từ trong gia đình các ông bà cho bà con đọc đi. Xem có bao nhiêu người phải chảy nước mắt trước những bi kịch riêng mà chung của gia đình các ông các bà.

Hóa ra câu chuyện có gốc gác văn hóa. Huỳnh Thục Vy phải là con đẻ của một gia đình có giáo dục tử tế. Và giáo dục là việc mưa dầm thấm lâu, không phải chuyện "bổ túc công nông" ba năm học xong hai cấp cốt lấp đầy đội ngũ bằng những tiến sĩ mù chữ – và sau đó là những lớp tại chức do những giáo sư tiến sĩ mù chữ giảng dạy!

Xin ngỏ lời cám ơn Huỳnh Thục Vy và nhờ Vy chuyển lời chào tới toàn gia quyến nhé.

Chú Toàn

Lời bàn 2

clip_image001Huỳnh Thục Vy là một phụ nữ trẻ và xinh đẹp, mới nhìn qua ai cũng nghĩ chị là người "đào tơ liễu yếu", người của lễ hội, của ăn chơi, của các trò "vui vẻ trẻ trung" mà báo chí nhà nước không tiếc giấy đưa tin mỗi ngày. Thế nhưng thật bất ngờ, chị lại sát cánh với chồng và các em vào Sài Gòn tham gia cuộc biểu tình yêu nước ngày 1-7-2012. Đó là một điều lạ. Khi chị và chồng bị công an TP Hồ Chí Minh bắt và cưỡng chế thô bạo đưa lên xe, lòng ai mà chẳng thấy nôn nao lo lắng. Vậy mà, ngày hôm sau, chồng chị được thả còn chị lại tiếp tục bị công an Quảng Nam vào tận TP Hồ Chí Minh áp giải đi đâu không rõ, cũng không trao lệnh bắt, là điều làm mọi người càng lo lắng đến quặn thắt – và cũng là điều lạ thứ hai khi cường quyền "dằn mặt" phái yếu, bắt vợ mà thả chồng.

Sở dĩ việc chị bị bắt và bị đưa đi suốt đêm khiến mọi người nơm nớp, rùng mình, bởi ai cũng nghĩ đến những ca tử vong trong đồn công an vốn đã thành "thông lệ" của "bộ máy" với những thông báo lạnh lùng: bị đột quỵ bất thình lình, hoặc tự treo cổ... Không lấy làm lạ sáng hôm sau tin chị được thả (tạm thả vì vẫn còn có giấy triệu tập chị vào ngày sau nữa) vừa loan trên các mạng, nơi nơi đều hoan hỷ reo mừng. Cho đến khi nghe chị trả lời phỏng vấn của đài BBC thì không còn là mừng nữa – mừng cho một người đẹp được trở về an lành với dương thế – mà trong tâm trạng nhiều người là một cái gì cao hơn thế nhiều, một sự phấn khích, tự hào, một niềm tin chắc nịch, về một con người, vâng, thuộc phái yếu, vẫn bằng cái giọng nhẹ nhàng vốn có chứ không chút cao giọng, nhưng là cái nhẹ nhàng đầy uy lực của học vấn, đã cất lên ý nguyện của cả một lớp trẻ: Dân chủ và Tự do.

Phải chăng, như một số ý kiến nhận xét, từ vài bốn năm nay, từ sau Kiến nghị Bauxite được hàng mấy nghìn người ký tên, cho đến các cuộc biểu tình rầm rộ chống Trung Quốc lấn chiếm lãnh hải Việt Nam trong suốt mùa hè năm ngoái, dù hết người này đến người khác bị thẩm vấn, sách nhiễu, đàn áp và bắt bớ bằng nhiều cách, một thế hệ mới vẫn lừng lững lớn lên, một thế hệ đã trưởng thành vững chắc, sẽ tiếp bước cha anh trên con đường giành quyền độc lập, tự do cho dân tộc.

Bắt chước chú Toàn, tạm xưng: chú Huệ Chi

(Lời bàn dành cho bài "Huỳnh Thục Vy nói về biểu tình và tự do" có audio trên BVN ngày 7-7-2012 nhưng biên tập viên đã bỏ sót)

Anh ơi,

Em xin lỗi anh.

Em biết rằng em đã làm nhiều người lo lắng cho em, em có lỗi với gia đình và tất cả những người yêu mến em.Từ hôm đi biểu tình bị bắt về công an phường Cô Giang, quận 1 đến lúc lại bị bắt ở Công an phường Tân Quy, quận 7 (Sài Gòn), rồi bị đưa về Quảng Nam em hiểu rằng có nhiều người đã vì thương yêu em mà mất ăn mất ngủ, đặc biệt là những người trong gia đình mình. Những tình cảm đó, những mối ưu tư đó của cô chú bác và bạn bè em không biết cuộc đời mình có dịp để đền đáp hay không?

Nhưng nếu có ai đó em phải xin lỗi trước tiên thì đó là anh. Ba và các cô lo cho em nhưng mọi người đã có nhiều kinh nghiệm khổ đau từ hai mươi năm về trước, khi ba em bị bắt; nên mọi người dễ hiểu và dễ chấp nhận. Còn anh, anh chưa từng đối mặt với cảnh huống như thế. Em xin lỗi anh.

Hôm ngày 1 tháng 7 chúng ta bị đạp, bị nắm tóc lôi lên xe khi tập trung biểu tình ở công viên 30-4, cùng với Minh Đức và Hiếu, anh bị đánh rất nhiều; anh đã hét to: "Các anh có phải người Việt Nam không?" "Hoàng Sa - Trường Sa - Việt Nam" trong nước mắt. Em biết từ giây phút đó, anh đã rất hụt hẫng và lần đầu tiên trong đời, tự tâm can, anh đã cảm nhận sống động về sự nhỏ bé, yếu đuối của người dân Việt Nam chúng ta trong chế độ độc tài, cũng như sự tàn ác của công an Cộng sản và sự bất công tột độ trong thể chế này.

Từ trưa ngày 4 tháng 7, sau khi em làm việc với công an phường Tân Quy xong thì em bị giằng khỏi tay anh, bị xô lên xe, chở đi mất tích cho đến khi ngồi viết những dòng này, mình vẫn chưa được gặp nhau vì anh còn ở trong Sài Gòn. Hình ảnh cuối cùng mà em nhìn thấy khi rời khỏi đồn công an phường Tân Quy, Sài Gòn trong tức tưởi là khi anh khóc và nói: "Các anh bắt vợ tôi đi dâu? Các anh định làm gì vợ tôi?". Khuôn mặt anh thất sắc, xám ngắt và nước mắt chảy ròng. Em có thể cảm nhận rõ nỗi đau khổ mà anh phải chịu đựng, cả con người anh lúc đó là một khối khổ đau.

Em xin lỗi anh, anh ơi…

Cho tới hơn 9h tối ngày 5 tháng 7 (34 giờ đồng hồ sau khi bị bắt ở Tân Quy) em bị an ninh tỉnh Quảng Nam bỏ giữa đường trong đêm tối, phải đi bộ về nhà. Em đã mất tất cả chút tự do còn lại của mình, em đã bị thẩm vấn liên tục, bị đói khát, bị khủng bố tâm lý, nhưng người mà em lo nghĩ nhiều nhất vẫn là anh. Anh đã từng nói với em rằng: "Em là tất cả hạnh phúc mà anh có trong cuộc đời này. Không có em, anh không còn gì cả". Em hiểu anh cần có em biết bao! Em cũng biết mấy hôm nay anh như người mất hồn khi bị nhiều đe dọa từ những "kẻ lạ mặt côn đồ" rằng chuyến này Huỳnh Thục Vy sẽ hết đời. Tất cả những đau đớn đó, em thấu hiểu cả và… em xin lỗi anh.

Nhưng anh ơi, không có gì trên đời này mà không có nguyên nhân - kết quả và chúng ta biết rằng vạn vật tồn tại trong mối quan hệ tương tác. Nỗi sợ hãi của em đã giảm đi rất nhiều khi em nghĩ về nguyên lý đó. Với mỗi hành động mà chúng ta thực hiện, không sớm thì muộn chúng ta sẽ nhận lãnh phản lực của nó; vì thế chúng ta phải chịu trách nhiệm hoàn toàn về hậu quả của hành động do mình gây ra. Những người cộng sản biết rõ điều đó anh ạ.

Dù bị khủng bố tinh thần và mệt mỏi về thể xác, nhưng anh ơi, niềm tin của em, sự khao khát của em đối với tự do vẫn là cả một nỗi niềm to lớn không dứt. Anh hiểu em mà, phải không anh? Em là đứa không chịu nổi những sự lố bịch, những bất công và sự "chướng tai gai mắt". Đối với những thứ đó, dù biết mình chỉ là một cá nhân nhỏ bé và bất toàn, em luôn muốn san phẳng chúng đi.

Ngồi trong đồn công an nhìn ra ô cửa kính, từ đáy lòng mình em đã tưởng nhớ và tri ân bao thế hệ người đã vì Việt Nam này mà lãnh nhận đau khổ, tù đày, thậm chí là cái chết. Dù bị thẩm vấn liên tục, em vẫn cố tạo cho mình những giây phút nghĩ ngơi bằng cách không trả lời những câu hỏi cá nhân hoặc nhưng câu hỏi liên quan đến bạn bè. Chỉ những gì người ta đã biết bằng cách rình rập, nghe lén điện thoại… thì em mới kể cho họ nghe. Những lúc em ngồi nhắm mắt, im lặng và hít thở sâu, em nghĩ rất nhiều về cuộc đấu tranh hôm nay, và em nhớ đến một người anh hùng trong lịch sử: Phó Đức Chính. Ông đã bị thực dân Pháp đưa lên máy chém khi mới 23 tuổi. Nhắc đến ông, chúng ta tự nhiên sẽ thấy bình an hơn, vì những đau khổ mà chúng ta đang chịu đựng làm sao có thể so sánh với sự hy sinh tính mạng của một người đang tuổi xuân xanh?

Không thể so sánh cuộc đấu tranh chống Pháp và cuộc đấu tranh hiện nay, nhưng nhìn vào lịch sử, chúng ta biết rằng "Freedom is not free", phải không anh? Mọi thứ đều có cái giá của nó. Những ai hy sinh vì điều tốt đẹp, sẽ nhận được hoa quả tốt tươi. Nhưng ai hành động tàn ác, hy sinh nhân tính để bảo vệ quyền lợi của mình, sẽ nhận lấy những điều tồi tệ do chính mình tạo ra. Đó chính là Công lý anh ạ.

Vì vậy, anh ơi, anh đừng lo lắng, đừng đau khổ. Anh phải mạnh mẽ lên. Chúng ta phải mạnh mẽ lên. Mọi khó khăn còn chưa kết thúc, nhưng chúng ta cũng không đầu hàng.

Em biết rằng chỉ mới có năm ngày nhưng ông chồng 64 kg của em bây giờ đã gầy nhom. Em sẽ bồi dưỡng cho anh. Em sẽ dùng cả cuộc đời này để thương yêu anh, cũng như chúng ta sẽ dùng cả cuộc đời này để yêu thương đất nước này.

Nhiều cô chú bác, anh chị em tuy không ở bên chúng ta nhưng họ luôn giúp đỡ và ủng hộ chúng ta. Dù bị an ninh cộng sản tịch thu nhiều thứ mà anh chị em trong gia đình chúng ta đã nhịn ăn nhịn mặc để mua như: hai điện thoại di động, hai laptop; cho đến giờ chúng ta vẫn được bình an vì có mọi người. Chúng ta phải ghi nhớ ân tình đó, anh nhé.

Anh ơi, anh cố gắng lên. Chúng ta còn một lễ cưới phải lo thu xếp. Cả anh và em hãy cùng cầu nguyện nhé. Em tin chúng ta sẽ được bình an, hạnh phúc.

Em đang ở quê chờ anh. Hãy tha lỗi cho em vì đã làm anh phải lo lắng quá nhiều. Em yêu anh.

Vợ của anh

Huỳnh Thục Vy

Tam Kỳ ngày 6 tháng 7 năm 2012

----------------------------------------------

Trầm Tử

Cám ơn em!

Anh và Em. Đường sẽ còn dài, sẽ còn lắm chông gai, thậm chí hiểm nguy nhưng chúng ta sẽ không bao giờ bỏ cuộc.

Anh yêu em, Thục Vy!

clip_image002

Nguồn: huynhngocchenh.blogspot.com

-----------------------------------------------------------------------

Facebook Chiêu Anh Nguyễn

viết cho cô gái có khuôn mặt thiên thần

Ánh mắt em

ám ảnh tôi

Mái tóc em

ám ảnh tôi

Giọng nói khản đặc em

Ám ảnh tôi

Cô gái ngoài hai mươi

Nước da tái xanh

Nhợt nhạt

Màu biển đông

vận vào em tiếng kêu xé lòng

Lũ bán nước

"Mọi người ơi bọn nó bán sạch rồi"

Tôi khóc

Người đàn ông ngoài 60 bên cạch tôi cũng khóc

Giờ ngồi đây gõ những dòng này

Tôi còn rơi nước mắt

…..

Vừa xong

Đọc tin em bị khóa tay bóp cổ lôi đi

Em rong kinh

Em tiều tụy

Người con gái Quảng Nam thuần túy

Giọng còn pha chút trẻ con

Gánh nặng nào trên vai em???

Cô gái ngoài đôi mươi tôi gặp một lần duy nhất

Qua tấm kiếng chắn cửa xe

Ánh nhìn em hốt hoảng

Mái tóc xổ tung

tôi e ngại,

em mới gội đêm qua

còn phảng phất mùi thơm của lòng can đảm

….

Giữa những thây ma

Những cỗ máy vận hành bằng lương thực

Em ở đâu lúc này

???????

Đoàn người đã tan rồi

Tiếng hô còn âm ỉ vang trời

Giữa một rừng bất trắc

……

Tất cả chỉ còn là hi vọng

Chắp tay cầu nguyện cho em

Cô gái can trường

Có khuôn mặt đẹp như thiên thần

Cầu mong thượng đế cho em đôi cánh

Tiếp cho em sức mạnh

Vượt qua….

Vượt qua….

C.A.N

-----------------------------------------------------------------------------

Facebook Đỗ Trung Quân

trong mùi hoa huệ thoảng qua – tôi biết cô gái ấy đã về nhà

Đỗ Trung Quân

tôi

con chiên ghẻ

hàng chục năm qua chưa từng về lại nhà Chúa

Ngày ấy tôi bỏ đi vì lý do vừa trẻ con vừa quyết liệt

Ông tôi chết không được phép xức dầu

Nhà quá nghèo, tiền đóng xây nhà Chúa thiếu như thiếu thuế

Ông tôi qua đời không có thiên sứ đi theo…

bà tôi âm thầm ngồi khóc...

tôi bỏ nhà thờ, bỏ xứ đạo ra đi

không bao giờ về nữa

thật ra

tôi, con chiên ghẻ lở

vẫn trở về những khi lòng tuyệt vọng

mùi hoa huệ thơm thơm trong tâm thức

an ủi mình xiết bao

hôm nay

Tôi đã quì trong góc riêng mình.

cô độc và tuyệt vọng

khẩn cầu chúa cứu giúp một người con gái trẻ tôi vừa gặp, rất dịu dàng, nhỏ nhẹ, khiêm ái và sắp lấy chồng.

Họ bắt,

cô ấy đã quen

Họ đàn áp

cô ấy đã quen

nhưng khi những lời không phải của con người dành cho con người "mày không còn cơ hội làm lại cuộc đời. mày mày sẽ không còn thiên chức làm mẹ nữa đâu…" gửi đến người chồng trẻ tuổi

đấy là lời quỉ dữ

không phải tiếng nói của loài người

Tôi sụp xuống trong nỗi đau đớn. "chúa ơi! tôi là con chiên ghẻ của người. xin cứ đày tôi vào luyện ngục. nhưng xin che chở cho cô gái ấy. xin người…"

Một ngày dài qua đi như thế

trong mùi hoa huệ thoáng qua

tôi nghe giọng nói

"bóng tối hãy lui ra…"

Và tôi rơi lệ

Tôi biết

Cô gái ấy

đã

về

nhà…


Original Page: http://boxitvn.blogspot.com/2012/07/thu-cua-huynh-thuc-vy-goi-khanh-duy-tu.html

Tăng cường quan hệ mậu dịch tại châu Á

Tăng cường quan hệ mậu dịch tại châu Á

(Tại sao Hoa Kỳ cần Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương / TPP)

Bernard K. Gordon, Foreign Affairs, tháng Bảy/tháng Tám, 2012

Trần Ngọc Cư dịch

clip_image001

Tập hợp để chống lại Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương Tokyo, tháng Mười 2011 (Yuriko Nakao / Courtesy Reuters)

Khi Vòng đàm phán Doha về mậu dịch toàn cầu gần đến năm thứ 12 mà chưa có viễn tượng chấm dứt, các cuộc đàm phán đó gần như đã thất bại.

Thất vọng vì tình trạng bế tắc của Doha và muốn bành trướng mậu dịch cũng như tạo dựng các liên minh, Hoa Kỳ đã ký kết một loạt các hiệp định tự do mậu dịch song phương (FTA), mà kết quả là đưa đến những hiệp định với Colombia, Panama, và Nam Hàn vào năm ngoái. Nói chung, những hiệp định này có lợi cho Hoa Kỳ; hiệp định với Nam Hàn được dự kiến là sẽ gia tăng mậu dịch giữa hai nước thêm hằng tỉ đôla và tạo hằng chục ngàn việc làm cho mỗi nước.

Mặc dù với những kết quả như thế, đường lối song phương không đưa ra nhiều hứa hẹn. Việc thông qua hiệp định mậu dịch năm ngoái đã chấm dứt sự giằng co kéo dài đã 5 năm giữa, một bên, là đại đa số các dân biểu Cộng hòa Hạ viện Mỹ, những thành phần ủng hộ mậu dịch trong cộng đồng doanh nghiệp, và bên kia, là các dân biểu Dân chủ Hạ viện Mỹ, hầu hết các công đoàn, và các hãng chế tạo xe hơi, vốn tranh đấu dữ dội chống lại hiệp định với Nam Hàn vì nước này đặt ra những hạn chế lâu đời nhắm vào việc bán xe Mỹ tại đó. Qua một tiến trình khó khăn gồm vận động hành lang, tranh đấu và tương nhượng, chính quyền Obama không còn thiết tha gì đến việc mưu tính một hiệp định song phương nào khác nữa.

Thay vào đó, để xúc tiến nghị trình mậu dịch của mình, Nhà Trắng đã lựa chọn một biện pháp trung dung giữa Vòng đàm phán Doha và các FTA  (hiệp định tự do mậu dịch) song phương: một tiến trình đa phương đặt trọng tâm trên Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP). Hiện đang được đàm phán giữa Australia, Brunei, Chile, Malaysia, New Zealand, Peru, Singapore, Hoa Kỳ, và Việt Nam, TPP sẽ là một trong những thỏa ước thương mại rộng lớn nhất thế giới. Và nếu Canada, Mexico, và nhất là Nhật Bản, tất cả đều đã bày tỏ vào tháng 11 năm ngoái ý muốn tham dự các cuộc đàm phán, cũng ký kết hiệp định, TPP sẽ cộng thêm nhiều tỉ đôla vào nền kinh tế Mỹ và sẽ tăng cường các cam kết chính trị, tài chính, và quân sự của Washington đối với khu vực Thái Bình Dương trong nhiều thập kỷ tới. Với tiềm năng thuận lợi bất ngờ, chính quyền Obama tin rằng TPP có một cơ may tốt đẹp để vượt qua sự chống đối trong nước hơn một thoả ước Doha hoặc các thoả ước song phương mới.

Tuy vậy, TPP đang gặp nhiều trở ngại. Các nhà phê bình tại một số quốc gia đang tham gia các cuộc đàm phán sợ rằng Hoa Kỳ, nhằm bảo vệ các doanh nghiệp và các nhà sáng chế của mình, sẽ cố gắng sử dụng hiệp định này để áp đặt các luật lệ tác quyền và bằng sáng chế trên các đối tác thương mại. Bức màn tương đối bí mật vây quanh các cuộc đàm phán TPP chỉ đào sâu thêm các mối lo ngại ấy. Những nhà đàm phán cho phép các bên liên quan (interested stakeholders), từ công nghiệp đến đại chúng, trình bày thông tin tại các phiên họp công khai của TPP, nhưng họ không chịu công bố các văn bản đàm phán. Nếu chính quyền Obama không đáp ứng các lo ngại nói trên, thì sẽ có một khả năng ngày càng lớn là TPP có thể suy sụp. Hậu quả này sẽ là một thất bại to lớn đối với chính quyền Obama và phá vỡ luôn cả mục tiêu duy trì sự hiện diện lâu dài của Mỹ trong khu vực châu Á-Thái Binh Dương.

HỨA HẸN THÁI BÌNH DƯƠNG

Với nội dung được đề xuất hiện nay, TPP sẽ vượt quá những phạm trù thường được bao gồm trong các hiệp định thương mại. Trước tiên, trong thập kỷ tới, nó sẽ dần dần loại bỏ mọi thuế quan giữa các quốc gia thành viên. Phỏng theo mô hình của FTA (hiệp định tự do mậu dịch) giữa Hoa Kỳ và Nam Hàn, TPP sẽ ảnh hưởng hầu hết mọi hình thức tương tác kinh tế giữa các thành viên, bao gồm các chính sách đầu tư và thu mua của chính phủ, các tiêu chuẩn môi trường và lao động, nông nghiệp, quyền sở hữu trí tuệ, và các khu vực mới như các công ty quốc doanh, các công ty cỡ nhỏ và trung bình, các doanh nghiệp có từ 50 đến 500 nhân viên. Hoa Kỳ và các quốc gia đối tác hi vọng rằng TPP sẽ trở thành then chốt của nền tự do mậu dịch trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương.

Nhưng TPP không thể đạt được tiềm năng đó nếu không có sự tham dự của Nhật Bản. GDP của nước này còn cao gấp đôi GDP của tất cả các quốc gia TPP khác cộng lại, nếu không kể đến Hoa Kỳ. Gộp Nhật Bản vào trong nhóm nghĩa là TPP sẽ bao gồm 40% GDP toàn cầu và cộng thêm 60 tỉ đôla cho thị trường xuất khẩu của Hoa Kỳ. Đó là lý do tại sao chính quyền Obama và khu vực xuất khẩu Mỹ tuyên bố ủng hộ việc mời thêm Nhật Bản vào TPP khi Tokyo biểu lộ ý muốn gia nhập. Tháng Chạp vừa qua, hơn 60 tổ chức nông nghiệp và thực phẩm Mỹ gửi một tuyên bố chung đến Ron Kirk, đại diện thương mại Hoa Kỳ, và Tom Vilsack, bộ trưởng nông nghiệp Hoa Kỳ, thúc đẩy họ "tạo điều kiện thuận lợi để Nhật Bản chính thức tham gia". Một tuần sau, Business Roundtable (Bàn tròn Doanh nghiệp), một hiệp hội các tổng giám đốc, và U.S. Business Coalition for TPP (Liên minh Doanh nghiệp Mỹ vì TPP), một tập hợp các công ty ủng hộ hiệp định tự do mậu dịch này, đã gửi những lá thư tương tự đến đại diện thương mại Hoa Kỳ. Vào tháng Ba, Wendy Cutler, một phụ tá đại diện thương mại Hoa Kỳ, đã nói trước một cử tọa tại Tokyo rằng "viễn tượng Nhật Bản tham gia TPP… là quan trọng, mang ý nghĩa lịch sử. Và thành thật mà nói, sẽ rất hào hứng".

Trước sự hấp dẫn của khả năng này, chính quyền Obama đã chọn TPP làm nguyên tắc cơ bản cho chính sách mậu dịch của mình, và đang làm mọi thứ có thể làm được để hình thành hiệp định này trong cách thế có lợi cho Hoa Kỳ. Chẳng hạn, chính quyền Obama đã nhấn mạnh việc khuyến khích và bảo vệ lợi ích của các công ty cỡ nhỏ và trung bình. Những công ty này ít có kinh nghiệm trong việc giao dịch xuất, nhập khẩu, nhưng Washington hi vọng tăng cường vai trò của chúng vì chúng tạo ra phần lớn công ăn việc làm tại Mỹ. Vì thế, bằng cách hỗ trợ các công ty nhỏ và trung bình này, chính phủ Mỹ có thể xây dựng hậu thuẫn trong nước cho ngành mậu dịch. Từ lâu, người dân Mỹ đã tỏ ra thờ ơ với mậu dịch, vì họ cho rằng mậu dịch chỉ làm lợi cho người nước ngoài, lấy mất công ăn việc làm của dân Mỹ, và làm gia tăng thâm thủng mậu dịch của Hoa Kỳ, một sự kiện bị coi là tiêu cực tự bản chất, bất chấp sự kiện này từ lâu đã đi đôi với sức mạnh thương mại và chính trị Mỹ.

NHỮNG SAI TRÁI VỀ QUYỀN SỞ HỮU TRÍ TUỆ

Thậm chí trong khi chính quyền Mỹ hi vọng những nỗ lực khuôn nắn TPP của mình sẽ xoa dịu những lo ngại của các công nghiệp và công đoàn Hoa Kỳ, Washington đã gây bất mãn cho các nhóm lợi ích công cộng và chính phủ các nước khác đang đàm phán hiệp định TPP -- đặc biệt liên quan quyền sở hữu trí tuệ.

Tháng Giêng 2011, một bản thảo liên quan quyền sở hữu trí tuệ từ các cuộc đàm phán TPP bị rò rỉ trên mạng. Một số nhóm lợi ích Mỹ và nước ngoài, như Intellectual Property (Cơ quan theo dõi quyền sở hữu trí tuệ), Public Knowledge (Tri thức công cộng), TPP Watch (Cơ quan theo dõi TPP), và Anonymous (Vô danh), đã gay gắt chỉ trích một số biện pháp được thảo ra trong văn bản. Đặc biệt, họ lên án các đề xuất kêu gọi thi hành luật hình sự đối với các vi phạm bản quyền và bằng sáng chế, một việc đi ra ngoài các hiệp định hiện hành giữa các nước đàm phán. Họ cũng quả quyết rằng TPP sẽ đòi hỏi các công ty cung cấp dịch vụ Internet phải nêu danh tánh người sử dụng và rằng Hoa Kỳ đang tìm cách áp đặt một cách vô lý những biện pháp bảo vệ tác quyền rộng rãi của mình trên hiệp định. Luật pháp Mỹ qui định rằng đại đa số bản quyền phải chấm dứt sau 70 năm, nhưng các người chỉ trích rêu rao, một cách lệch lạc, rằng chính quyền Obama đã kêu gọi đưa vào TPP một thời khoảng bản quyền tối thiểu 95 năm đối với một số tác phẩm. Hai chuyên gia pháp lý là Sean Flynn và Jimmy Koo đã nắm bắt được sự lo ngại của những người chỉ trích, khi họ viết vào năm 2011 rằng TPP sẽ tạo ra "một công cụ quốc tế cực đoan nhất, chống giới tiêu thụ và chống phát triển nhất, trong lãnh vực quyền sở hữu trí tuệ từ trước đến nay".

Chính quyền Obama đã hậu thuẫn những đề xuất này không phải để gây thiệt hại cho giới tiêu thụ nhưng để bảo vệ những nhà phát minh Mỹ. Quyền sở hữu trí tuệ vốn là một nguồn giá trị đối với Hoa Kỳ; vào năm 2010, chẳng hạn, 40% số tiền chi trả cho những người giữ quyền sở hữu trí tuệ trên toàn thế giới -- gần 100 tỉ đôla – đã vào tay người Mỹ. Theo thông tin của Bộ Thương mại Hoa Kỳ, những nố tiền này tương đương với lợi nhuận kiếm được do việc xuất khẩu máy bay, ngũ cốc, và các dịch vụ doanh nghiệp, ba khu vực dẫn đầu thặng dư mậu dịch của Hoa Kỳ. Và quyền sở hữu trí tuệ của người Mỹ càng trở nên quan trọng hơn nữa trong những năm tới, khi một số phát kiến công nghệ có cơ sở tại Hoa Kỳ, như các kỹ thuật áp dụng cho nhiều lãnh vực rộng lớn toàn cầu và các dụng cụ truyền thông vô tuyến cực kỳ hiện đại, sẽ thúc đẩy sự phát triển mậu dịch của Hoa Kỳ. Những người sáng tạo ra những công nghệ này sẽ cần đến sự che chở của TPP ở mức độ ngang hàng với những người hiện nắm giữ tác quyền và bằng sáng chế đang được luật pháp Mỹ che chở.

Hoa Kỳ gần như không phải là quốc gia duy nhất liên quan TPP có lợi ích trong việc bảo vệ tác quyền và bằng sáng chế cho công dân mình. Năm 2008, chẳng hạn, Nhật Bản đã dẫn đầu thế giới về số đơn xin bằng sáng chế. Và Singgapore, với những đầu tư công nghệ sinh học đáng giá nhiều tỉ đôla, cũng cần bảo vệ các nỗ lực phát sinh từ trong nước. Trong việc bảo vệ một cách chính đáng các quyền sở hữu trí tuệ của các nhà phát minh Mỹ, Hoa Kỳ cũng đã dẫn đường cho nhiều quốc gia khác. Nhưng rõ ràng là, một vài nước đang đàm phán hiệp định không tin rằng Hoa Kỳ quan tâm đến lợi ích cao nhất của họ.

CÁC PHÁT BIỂU TÙY TIỆN

Bất chấp quan tâm rộng lớn trong việc bảo vệ mạnh mẽ quyền sở hữu trí tuệ giữa vài nước đàm phán TPP, một số quốc gia khác tiếp tục cáo buộc rằng Hoa Kỳ đang đưa ra những đòi hỏi vô lý. Tại khóa họp đàm phán TPP thứ 11, tại Australia tháng Ba vừa qua, chẳng hạn, báo chí Úc tường thuật rằng mọi thành viên đàm phán TPP đã bác bỏ các đề nghị của Hoa Kỳ liên quan quyền sở hữu trí tuệ. Và vào giữa tháng Tư, một số nhà thương thuyết Chí Lợi đã bày tỏ hoài nghi về tương lai của hiệp định khi họ đặt nghi vấn là "liệu việc gia nhập TPP có xứng với những thiệt hại do nó gây ra nếu hiệp định này bao gồm thêm nhiều đòi hỏi về quyền sở hữu trí tuệ".

Trong khi đó, trong cùng một phiên họp tại Australia vào tháng Ba, một số tổ chức đã lên án TPP về tiềm năng gây ra sự khan hiếm thuốc rẻ. Tổ chức Y sĩ không Biên giới, chẳng hạn, cáo buộc Hoa Kỳ về việc đưa vào TPP những điều khoản sẽ gây trở ngại cho việc cung cấp những quốc gia đang phát triển các loại thuốc trị sốt rét và HIV/AIDS với giá rẻ. Trong một vòng đàm phán TPP trước đó, tổ chức này cho rằng hiệp định TPP sẽ "gia hạn việc bảo vệ độc quyền cho các loại thuốc cũ bằng cách chỉ làm một vài thay đổi nhỏ trong các công thức hiện hữu", do đó ngăn chặn các công ty bào chế khác đưa ra các loại thuốc tương đương với giá rẻ hơn (cheaper generic drugs).

Chính phủ Hoa Kỳ chưa trả lời hết mọi cáo buộc nhắm vào mình trong tiến trình đàm phán TPP, nhưng vào cuối tháng Hai, Demetrios Marantis, phó đại diện thương mại Hoa Kỳ, nói rằng văn phòng của ông "hết sức bất đồng" với quan điểm của Tổ chức Y sĩ không Biên giới. Ông nêu rõ rằng sáu tháng trước đó Văn phòng Đại diện Thương mại Hoa Kỳ đã soạn ra một chương trình TPP gồm 9 điểm, nhan đề "Trade Enhancing Access to Medicines" (Mậu dịch tăng cường sự tiếp cận thuốc men), nhằm đảm bảo, theo lời ông, rằng "các loại thuốc tương đương rẻ tiền có thể đi vào thị trường càng sớm càng hay".

Như vậy, chí ít Hoa Kỳ đã bắt đầu trả lời những quan ngại của các người có thái độ hoài nghi đối với TPP. Nhưng một vấn đề nghiêm trọng hơn vẫn còn tồn tại. Trong thời đại Internet, những đồn thổi về các điều khoản trong hiệp định có thể nhanh chóng châm ngòi cho một sự phản đối đều khắp trên thế giới. Chỉ có một đường lối minh bạch hơn và cung cấp thông tin đầy đủ hơn về tiến trình đàm phán mới có thể chặn đứng những tin đồn như thế. Và, mặc dù Hoa Kỳ và các quốc gia đối tác đã tỏ ra muốn tiếp thu ý kiến của những cá nhân và tổ chức có quan tâm, nhưng các quốc gia này chưa thật sự công khai hóa tiến trình đàm phán với đại chúng, do đó gây ra những lo lắng chính đáng về hình thái sau cùng của hiệp định. Chẳng hạn, vào tháng Giêng, Gary Horlick, một luật sư thương mại nổi tiếng và là cựu viên chức thương mại Hoa Kỳ, đã mô tả tiến trình TPP là "cuộc đàm phán thương mại kém minh bạch nhất mà tôi đã chứng kiến". Mặc dù Kirk, đại diện thương mại Hoa Kỳ, đã gọi các cuộc đàm phán này là "tiến trình cởi mở, minh bạch nhất từ trước đến nay", toán công tác của ông đã trình bày rất ít về lập trường của Mỹ trước công chúng và thậm chí trước những tổ chức quan tâm không chính thức tham gia các cuộc thảo luận TPP.

Vấn đề này đã trở nên căng thẳng vào tháng Hai vừa qua, khi 23 tổ chức Mỹ đại diện cho các thư viện của hầu hết mọi cơ quan nghiên cứu và đại học Mỹ thúc đẩy chính quyền Obama "phải có chỉ thị để cho công chúng được tự do tiếp cận" các bản thảo của cuộc đàm phán. Họ lý luận rằng các điều khoản của TPP "sẽ ảnh hưởng đến mọi gia đình Mỹ" và rằng "khả năng được áp dụng và tính thường trực của những luật lệ ấy… đòi hỏi tính minh bạch tối đa". Vài ngày sau đó, Thượng nghị sĩ Ron Wyden (Dân chủ - bang Oregon) nêu yêu cầu này trong một cuộc trao đổi căng thẳng với Kirk. Đáp lại lời tuyên bố của Wyden, Kirk cho rằng chính quyền Obama đã "có động thái tiết lộ thông tin nhiều hơn và sớm hơn bất cứ một chính quyền nào trước đây".

Không thoả mãn với câu trả lời của Kirk, Wyden đã đưa một dự luật đòi hỏi chính quyền phải tiết lộ bất cứ một văn bản đàm phán TPP nào "không quá 24 giờ sau khi văn bản đã được chia sẻ với các bên đàm phán khác". Đề nghị của Wyden không gây được ảnh hưởng, nhưng những tiếng nói ầm ỉ đòi hỏi một sự cởi mở hơn nữa trong các cuộc đàm phán TPP vẫn còn tiếp diễn tại Hoa Kỳ cũng như ở nước ngoài.

MỘT LOẠI HIỆP ĐỊNH MỚI

Nếu các cuộc đàm phán TPP đạt được kết quả mong muốn, Hoa Kỳ sẽ trở nên hùng mạnh hơn, về kinh tế lẫn chính trị, trong thế hệ tới. Một hiệp định bao gồm cả Nhật Bản cơ bản sẽ đưa đến một hiệp định tự do mậu dịch (FTA) giữa Washington và Tokyo, tiêu biểu cho điều mà lâu nay Mỹ vẫn tìm kiếm là "mở cửa Nhật Bản lần thứ ba" đồng thời khẳng định quyền lực Mỹ trong khu vực Thái Bình Dương. Nói rộng ra, Hoa Kỳ hi vọng rằng TPP sẽ gắn bó một hệ thống mậu dịch mở, nối kết giữa các thành viên lại với nhau, đặt cơ sở trên những luật lệ mà mọi bên đều đồng ý.

Đó là lý do tại sao chính phủ Hoa Kỳ hi vọng hoàn tất đề cương phổ quát của một thoả thuận sau cùng vào cuối năm này. Nhưng trước tiên, chính phủ này phải thuyết phục được lực lượng chống đối TPP ở trong nước, đặc biệt là các khu vực kinh tế xe hơi, bảo hiểm, và nông nghiệp Mỹ. Ngoài ra, chính phủ Hoa Kỳ cần phải hòa giải, trong bất cứ trường hợp nào nào có thể, những lo ngại của các nhà phê bình ở trong nước cũng như ở nước ngoài về những đòi hỏi liên quan quyền sở hữu trí tuệ. Và Hoa Kỳ phải minh bạch hóa hơn nữa tiến trình đàm phán. Nếu chính quyền Obama không chịu đi những bước này, thì nó có khả năng mất một cơ hội dọn đường cho một loại thỏa ước mậu dịch mới và tái khẳng định vai trò kinh tế và chính trị của Mỹ trong khu vực Thái Bình Dương.

B. K. G.

BERNARD K. GORDON là Giáo sư Danh dự Khoa Chính trị tại Đại học New Hampshire. Ông là tác giả cuốn America's Trade Follies (Những Điên rồ Mậu dịch của Mỹ) và một cuốn sách sắp ra về Hiệp định Đối tác xuyên Thái Binh Dương.

Dịch giả gửi trực tiếp cho BVN.


Original Page: http://boxitvn.blogspot.com/2012/07/tang-cuong-quan-he-mau-dich-tai-chau.html

Đừng biến ông bà, tổ tiên chúng ta thành cái sọt rác

Đừng biến ông bà, tổ tiên chúng ta thành cái sọt rác

Hoàng Kim (Đồng Tháp)

Hiện nay, nông dân và "tâm lý tiểu nông" đang trở thành cái sọt rác, mà những người vỗ ngực tự hào là người thành thị quăng vào đó tất cả thói hư tật xấu của mình.

Làm người thành phố nhất là người ở Thủ đô sướng thật, vì người thành phố đang tự cho rằng mình toàn chân, toàn thiện, toàn mỹ.

Người ở thành phố mà làm chuyện xấu thì đích thị là bọn nông dân nhà quê mới lên lập nghiệp, dân thành phố chính gốc mà làm chuyện bậy bạ là do, bởi, bị… tập nhiễm "tư duy tiểu nông".

Nông dân luôn chịu thua thiệt, làm được hột lúa nhưng hễ giá lúa lên thì Chính phủ hạ giá lúa để chống lạm phát, Chính phủ lại còn toa rập với Hiệp hội Lương thực Việt Nam bày quỉ kế mua lúa tạm trữ để ăn cướp hết lợi nhuận của nông dân, nông dân nói hoài rằng cơ chế mua lúa tạm trữ là cơ chế bất lương, vậy mà năm 2012 này vẫn mua tạm trữ cả hai vụ đông xuân và hè thu, nói thét giống như xách đàn đi khảy tai trâu nên làm biếng nói.

Chuyện liên quan đến thu nhập, đến đói no mà còn làm biếng nói, thế nên, việc người ta chê nông dân ngu, nông dân dốt, nông dân tệ thế này, nông dân tệ thế nọ… thì cũng chắt lưỡi một tiếng rồi làm thinh.

Thế nhưng, khi người ta nói căn tính nông dân là quen chửi bới, thì nhịn hết nổi, buộc phải vào chốn thị phi, để phân trần phải trái.

Ở Hà Nội, chủ quán bún, quán cháo mắng chửi khách hàng đến ăn, thay vì tìm hiểu tại sao những chủ quán này lại hỗn hào như vậy, thay vì tìm hiểu tại sao khách hàng lại bỏ tiền ra ăn để nghe người ta chửi, thì ông PGS.TS - nhà văn Ngô Văn Giá, Trưởng khoa Viết văn - Báo chí, Trường Đại học Văn hóa Hà Nội kết luận một cách ngang phè: "Chính cái mặt trái của căn tính nông dân quen chửi bới vẫn đang tồn tại trong một bộ phận người Hà Nội" là nguyên nhân khiến chủ quán chửi khách hàng. (1)

Ông giá đứng trên lập trường quan điểm rỏ ràng rằng: người Hà Nội gốc không có người xấu, cho nên, chủ quán chửi khách chắc chắn là nông dân từ nông thôn lên thành phố.

Không biết ông Giá định nghĩa thế nào là người Hà Nội gốc, ở Hà Nội mấy đời thì được gọi là người Hà Nội gốc, vì theo tôi cứ phăng lần lên khoảng 10 đời thì chắc sẽ lòi ra gốc nông dân của tổ tiên người Hà Nội.

Thưa ông Giá, nông dân chúng tôi rất hiền hoà, đôn hậu. Cãi nhau lâu lâu cũng có, chửi lộn với nhau là chuyện hãn hữu, còn chủ quán mà nổi hứng chửi khách ăn là tuyệt đối không có, bởi vì những chủ quán ba trợn chửi khách hàng chắc chắn phải dẹp tiệm, vì chẳng ai thèm đến ăn.

Cho nên, giả sử, nếu người nông dân ở thôn quê thì hiền hậu mà lên thủ đô lại hỗn hào thì do tập nhiễm căn tính thành thị nên hỗn hào đấy, thưa ông Giá.

Nhận định "căn tính nông dân quen chửi bới" là một nhận định vô căn cứ xúc phạm đến hàng triệu nông dân, nên muốn nói vậy ông Giá phải chứng minh cụ thể, nhưng nhớ đừng dựa vào ca dao tục ngữ, cái đó quá xưa rồi Diễm, nông dân của ngày hôm nay là nông dân của thế giới phẳng.

Năm 2009 đội bóng đá TP HCM đá dở rớt hạng, ông Dương Trọng Dật cựu Tổng biên tập báo Sài Gòn Giải Phóng cho rằng đội bóng rớt hạng là do "TP HCM đang trở thành "vùng trũng của tư duy" với kiểu tư duy tiểu nông mà tầm nhìn không vượt quá được "lũy tre làng". (2)

Cũng theo ông Dật, quản lý đô thị kém, kẹt xe ở TP HCM cũng là do "tư duy tiểu nông" gây ra chứ cán bộ quản lý đô thị và dân thành phố vô can: "Thứ tư duy ấy, đáng sợ hơn, không chỉ ngự trị và làm tan tác thế mạnh của thể thao. Nó hiện diện ngày càng nhiều trong các mặt đời sống của thành phố.".

Nông dân học ít nhưng có lòng tự trọng

Nông dân trình độ học vấn thấp đó là một thực tế, nhưng người nông dân rất hiền hoà, đôn hậu và đôi khi quá thật thà.

Láng giềng luôn giữ hoà khí rất sợ mích lòng nhau, còn chủ quán ở nông thôn thì tôn trọng khách hàng, lớn tiếng với khách hàng chứ đừng nói chửi là mất khách, đồn ra là quán phải đóng cửa.

Nông dân học ít lại nghèo nhưng có lòng tự trọng. Trong đám tiệc, chủ nhà nói nặng một tiếng mà dọn ra nem công chả phượng cũng nguýt ngang bỏ về chẳng thèm ăn, còn bỏ tiền ra đi ăn quán để cho chủ quán chửi là chuyện chẳng bao giờ có.

Không biết những người ở thủ đô vì món ăn quá ngon không kềm chế được, hay vì khoái nghe người ta chửi mình mà vác mặt đến các quán bún mắng, cháo chửi để vừa ăn vừa nghe chửi vậy nhĩ?

"Tâm lý tiểu nông" là tâm lý của ông bà tổ tiên ta đấy

Bà Thạc sĩ Tâm lý học Ngọc Lan viết bài "Tâm lý của người nông dân Việt Nam: Một số vấn đề cần lưu ý trong quá trình đào tạo nguồn nhân lực" (3) (bài viết về tâm lý nông dân nhưng những nhận định về tính xấu của nông dân lại được chứng minh bằng tục ngữ, nên không thuyết phục, có dịp tôi sẽ nói riêng về bài viết này) cho biết: tâm lý tiểu nông là tâm lý của người nông dân sống trong nền kinh tế tiểu nông dưới chế độ phong kiến và thuộc địa nửa phong kiến hà khắc.

Như vậy, những người nông dân có tâm lý tiểu nông chính là ông bà, tổ tiên của chúng ta. Hay nói chính xác tâm lý tiểu nông là tâm lý của ông bà, tổ tiên chúng ta.

Ông bà, tổ tiên của chúng ta sống ở những năm lâu lắm rồi, nằm ở thời chưa văn minh, tầm nhìn hạn hẹp là điều đương nhiên, nói rằng những người làm bậy hiện nay là có "tâm lý tiểu nông" khác nào mắng ông bà mình ngu dốt.

Vậy mà, bất hạnh thay, một số người vỗ ngực tự xưng là người thành thị, người Hà Nội gốc, người trí thức có học lại đổ thừa tất cả các thói hư tật xấu và cả sự dốt nát của họ là do "tâm lý tiểu nông".

Ông bà, tổ tiên chúng ta có cái nhìn hạn hẹp hơn chúng ta là điều đuơng nhiên, nhưng nói rằng những người thời nay làm sai, làm bậy và do họ có cái nhìn giống ông bà, tổ tiên là một cách không sai nhưng bất hiếu.

Tiếng Việt của chúng ta có đủ từ để diễn tả thói hư tật xấu của người thành thị, đủ từ để diễn tả sự dốt nát của các ông cán bộ, thì can cớ gì người thành thị làm bậy, cán bộ ngu dốt lại đổ thừa cho "tâm lý tiểu nông", tức đổ thừa cho ông bà, tổ tiên chúng ta. Hà cớ gì lại dùng cụm từ "tâm lý tiểu nông" để biểu hiện cho tất cả những mặt tiêu cực của xã hội ngày nay, và của tất cả thói hư tật xấu của người thành thị. Mắc mớ gì mà đem ông bà, tổ tiên ra bêu riếu?

Ông bà, tổ tiên chúng ta đâu có biết đá banh là cái chi chi, đá banh phải có tư duy đá banh phải am tường kỹ thuật và chiến thuật đá banh, vậy mà đá banh thua rớt hạng người ta dõng dạt đổ thừa là tại đá banh mà có "tâm lý tiểu nông".

Xin hỏi quí vị vỗ ngực xưng là trí thức thành thị, giả sử vị cán bộ quy hoạch dốt nát về quy hoạch, nhưng có tâm lý thành thị giống quí vị – không có một chút nào " tâm lý tiểu nông" – thì việc quy hoạch thành thị có tốt lên chăng?

Cho nên, cán bộ quy hoạch dở, huấn luyện viên bóng đá tệ chưa chắc là do họ có "tâm lý tiểu nông" mà chỉ đơn giản là cán bộ dốt và huấn luyện viên cũng dốt.

Thói xấu không chừa một ai, nó không tránh người thành thị, cho nên phải chấp nhận mình xấu thì mới sửa đổi được, ngược lại, thói hư tật xấu nào cũng đổ thừa cho nông dân và "tâm lý tiểu nông" thì người thành thị không thể nào sửa được tật xấu của mình.

Coi chừng, cứ cái đà này, sẽ đến lúc, người dân thành thị la rầy con học dốt như sau: "Mày học dốt vì tư duy tiểu nông" (có tư duy giống tư duy của ông bà, tổ tiên của mày).

Trộm nghĩ:

Tiểu nông đích thị tổ tiên.

Chê lên chê xuống thiệt điên hơn khùng.

H. K.

(1) http://giaoduc.net.vn/Ban-doc/Can-tinh-nong-dan-o-nguoi-Ha-Noi-gay-ra-van-hoa-bun-mang-chao-chui/188281.gd

(2) http://www.tin247.com/cu_lao_doc_cua_bong_da_va_%E2%80%9Cvung_trung_tu_duy%E2%80%9D-1-21475078.html

(3) http://tailieu.vn/xem-tai-lieu/tam-ly-cua-nguoi-nong-dan-viet-nam.516111.html

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN,


Original Page: http://boxitvn.blogspot.com/2012/07/ung-bien-ong-ba-to-tien-chung-ta-thanh.html

Tòa giám mục Vinh lên án mạnh mẽ hành động đàn áp tôn giáo tại Nghệ An

Tòa giám mục Vinh lên án mạnh mẽ hành động đàn áp tôn giáo tại Nghệ An

Thanh Phương

clip_image002

Giáo phận Con Cuông: Thánh lễ được cử hành bên ngoài nhà nguyện (giaophanvinh.net)

Vừa bị khủng bố, đánh đập, vừa bị vu khống, phân biệt đối xử, đó là những gì linh mục và các giáo dân của Giáo điểm Con Cuông, thuộc xã Yên Khê, huyện Con Cuông phải hứng chịu trong nhiều ngày qua, mà đỉnh điểm là ngày Chủ nhật 01/07/2012. Tòa Giám mục Vinh đã mạnh mẽ lên án hành động đàn áp tôn giáo này của chính quyền địa phương.

Theo thông báo của Tòa Giám mục Vinh công bố ngày 04/07/2012, trong những ngày qua, chính quyền đã liên tục cho người đe doạ, ngăn cản, khủng bố linh mục và giáo dân và theo Tòa Giám mục Vinh, sự kiện xảy ra ra ngày Chủ nhật 01/07 vừa qua là cao trào vừa là kết quả "những mưu tính lâu dài, được dàn dựng công phu kỹ lưỡng của các thế lực đen tối".

Theo tường thuật của Giáo phận Vinh Online ngày 03/07, trong ngày Chủ nhật hôm đó, công an, dân phòng và một nhóm côn đồ đã kéo đến hành hung các nữ tu, giáo dân, thậm chí đánh cả Cha Nguyễn Đình Thục, khi vị linh mục này chuẩn bị cử hành thánh lễ. Nhiều giáo đã bị đánh trọng thương, trong đó có một phụ nữ bị đánh vào đầu gây chấn thương dập sọ não, phải đưa đi Hà Nội cấp cứu.

Nghiêm trọng nhất là đám người nói trên không chỉ đập phá bàn ghế, hoa nến, chén dĩa, mà còn đập nát cả tượng Đức Mẹ. Nhà nguyện bị chiếm giữ, cha Nguyễn Đình Thục đã phải làm lễ ở ngoài sân, giáo dân thì hoảng sợ vì thấy cảnh sát cơ động 113 và một lực lượng quân đội "với súng ống sẳn sàng chĩa vào nhà nguyện.".

Để thể hiện sự phản đối, Tòa giám mục Vinh ngày 04/07 đã lêu gọi mọi linh mục, tu sĩ , giáo dân trong giáo phận tối nay thắp nến cầu nguyện cho giáo dân tại Con Cuông, đồng thời kêu gọi các linh mục trao băng-rôn tại giáo xứ với nội dung "Phản đối hành vi phạm thánh và đánh đập linh mục, giáo dân của chính quyền Con Cuông".

Cũng trong ngày 04/07, Tòa Giám mục Vinh đã gởi một công văn đến chính quyền tỉnh Nghệ An, để lên án mạnh mẽ vụ đàn áp linh mục và giáo dân tại Giáo điểm Con Cuông. Bức công văn khẳng định việc linh mục và giáo dân dâng  lễ cầu nguyện tại xã Yên Khê, huyện Con Cuông là "việc chính đáng, phù hợp với luật pháp Việt Nam và công ước quốc tế".

Theo Tòa giám mục Vinh, việc đàn áp tôn giáo tại huyện Con Cuông là "mang tính hệ thống và có tổ chức", vì họ có đủ bằng chứng cho thấy chính quyền huyện Con Cuông thuê người và điều động công an, quân đội, dân phòng để ngăn cản thánh lễ, đánh đập linh mục và giáo dân. Tòa Giám mục Vinh còn lên án việc nhiều báo đài tỉnh Nghệ An, đặc biệt là báo Nghệ An điện tử, đã xuyên tạc sự thật, vu khống các linh mục, tu sĩ và giáo dân.

Theo bức công văn gởi chính quyền Nghệ An, Tòa giám mục Vinh và toàn thể Giáo phận Vinh cực lực lên án việc chính quyền đàn áp linh mục và giáo dân, đặc biệt là lên án việc chính quyền xúc phạm Tượng Thánh, xúc phạm đức tin của toàn thể Giáo hội Công giáo. Tòa giám mục Vinh cũng yêu cầu các báo đài cải chính, xin lỗi công khai vì đã xuyên tạc vu khống các linh mục, giáo dân.

Chưa biết, chính quyền tỉnh Nghệ An sẽ phúc đáp công văn của Tòa Giám mục Vinh như thế nào, nhưng trong khi đó tờ Nghệ An điện tử đến hôm qua vẫn tiếp tục đăng bài khẳng định là chính các linh mục vào giáo dân Giáo xứ Quan Lãng đã kéo đến gây rối, hành hung người dân xã Yên Khê, cho rằng các linh mục đã "truyền đạo trái phép", vì đã làm lễ tại một nhà riêng, mà chưa có sự đồng ý của chính quyền điạ phương. Trong bài cuối, đăng hôm qua, báo Nghệ An điện từ còn yêu cầu phải xử lý nghiêm minh "những đối tượng cố tình vi phạm pháp luật".

T. P.

Nguồn: Viet.rfi.fr


Original Page: http://boxitvn.blogspot.com/2012/07/toa-giam-muc-vinh-len-manh-me-hanh-ong.html

Động thái Trung Quốc ngoài Đông Hải

Động thái Trung Quốc ngoài Đông Hải

Vũ Hoàng & Nguyễn-Xuân Nghĩa, RFA

Xuống Đông Hải không chỉ vì dầu khí

clip_image001

Bản đồ khu vực Đông Nam Á

Việc Trung Quốc quyết định mở ra chín lô thăm dò dầu khí trên thềm lục địa của Việt Nam là động thái đáng ngại. Nhưng chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa cho rằng mục tiêu không chỉ là kinh tế và đấy mới là một vấn đề mà thế giới cần quan tâm. Diễn đàn Kinh tế có cuộc trao đổi với nhà tư vấn kinh tế của đài Á châu Tự do về vấn đề này, sẽ do Vũ Hoàng thực hiện sau đây.

Kinh tế và chính trị ởbiển Đông Á

Vũ Hoàng: Thưa ông, kỳ này ta sẽ cùng trao đổi về một vấn đề đáng quan tâm trong khu vực Đông Nam Á. Đó là việc tập đoàn dầu khí CNOOC của Trung Quốc tiến sâu vào thềm lục địa và phạm vi 200 hải lý của vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Trong vụ này, các nước đều thấy ra mục tiêu kinh tế của Trung Quốc khi họ có yêu cầu rất lớn về năng lượng. Nhưng liệu vấn đề có chỉ là kinh tế hay không?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Trung Quốc chuẩn bị việc này đã từ khá lâu và quyết định của Tổng công ty Dầu khí Hải dương như ông vừa nhắc đến chỉ là kết cục tất yếu nhưng sẽ mở ra nhiều vấn đề không chỉ cho Việt Nam mà cho các quốc gia khác trong khu vực. Chúng ta nên tìm hiểu về các khía cạnh kinh tế, kinh doanh và sâu xa hơn vậy là cả khía cạnh an ninh chiến lược.

Vũ Hoàng: Như vậy, xin đề nghị với ông là từng bước tìm hiểu những mục tiêu và động thái của Trung Quốc trong khu vực này theo lối trình bày bối cảnh của cả một hồ sơ rộng lớn ở đây.

Trung Quốc chuẩn bị việc này đã từ khá lâu và quyết định của Tổng công ty Dầu khí Hải dương như ông vừa nhắc đến chỉ là kết cục tất yếu nhưng sẽ mở ra nhiều vấn đề không chỉ cho Việt Nam mà cho các quốc gia khác trong khu vực.

Ô. Nguyễn-Xuân Nghĩa

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Thưa vâng, ta sẽ mở ra một tấm bản đồ để tìm hiểu toàn bộ sự việc rồi tập trung dần vào bài toán hiện nay của Việt Nam và các nước trong khu vực.

- Thứ nhất, là khu vực rộng lớn ở miền Tây của Thái Bình Dương mà ta có thể gọi chung là biển Đông Á. Tại miền Bắc, ta có khu vực Đông Bắc Á là vùng biển tiếp cận giữa Trung Quốc, Triều Tiên, Nga, Nhật Bản xuống tới Đài Loan. Miền Nam có khu vực Đông Nam Á, là vùng biển Đông của Việt Nam mà thế giới quen gọi là Trung Nam Hải, biển miền Nam của Trung Quốc hay biển Hoa Nam. Vùng biển Đông Nam Á này mới là khu vực chiến lược nhất cho cả thế giới, vì thịnh vượng hay chiến tranh có thể là từ đây mà ra. Lý do thuộc về địa dư.

- Đây là khu vực sinh sống của gần 600 triệu dân Đông Nam Á bên cạnh hơn hai tỷ người tại Trung Hoa và bán đảo Ấn Độ, tức là 40% dân số toàn cầu, mà của các nền kinh tế năng động nhất. Vùng biển này có các dòng hải lưu hoặc đường chuyển vận ngoài biển và ba eo biển nối liền Ấn Độ Dương ở miền Tây với Thái Bình Dương ở miền Đông, nối liền Đông Bắc với Đông Nam Á và Úc Châu ở miền Nam. Vì vậy, không chỉ có 10 quốc gia Đông Nam Á mà hầu hết các nước khác đều phải đi qua khu vực này trong mục tiêu giao dịch buôn bán. Hoa Kỳ chẳng hạn thì hàng năm có khoảng 1.200 tỷ đô la xuất nhập khẩu được vận chuyển trên vùng biển này.

Vùng biển Đông Nam Á này mới là khu vực chiến lược nhất cho cả thế giới, vì thịnh vượng hay chiến tranh có thể là từ đây mà ra

Ô Nguyễn-Xuân Nghĩa

Vũ Hoàng: Đó là về hình thể và tính chất trung tâm chuyển vận của địa cầu. Bên trong hay bên dưới đại dương này còn có tiềm năng dầu thô hay khí đốt rất quan yếu cho công nghiệp của các nền kinh tế mà ông vừa nói là năng động nhất.

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Thưa đúng như vậy và cũng vì thế mà mình sẽ tiến dần và tập trung vào bài toán kinh tế hay năng lượng của Trung Quốc để hiểu ra chuyện tranh chấp ngày nay.

- Vùng biển Đông Nam Á có tiềm lực cao về năng lượng. Người ta tính ra trữ lượng đã xác định về dầu thô là bảy tỷ thùng và về khí đốt là 900 ngàn tỷ thước khối. Là một nước đói ăn và khát dầu, Trung Quốc rốt ráo tìm hiểu tiềm năng về dầu và khí tại đây.  

clip_image002

Đoàn tàu hải giám của TQ trong đội hình đi tuần khu vực Trường Sa

- Họ ước lượng là dưới lòng biển Đông, họ có thể tìm ra 130 ngàn tỷ thùng dầu, coi đây là giếng dầu khổng lồ chỉ thua Ả Rập Xaođi thôi. Nhìn cách khác, mà cũng từ Trung Quốc ra, một phần ba trữ lượng về dầu khí của xứ này thật ra lại nằm tại biển Đông Nam Á. Nhưng 70% của số năng lượng đó lại nằm rất sâu dưới đáy biển trên một khu vực có diện tích là 1.600 ngàn cây số vuông.

- Khi vạch ra cái lưỡi bò chín đoạn và đòi chủ quyền trên một vùng biển rộng lớn của thiên hạ, có diện tích là ba triệu rưởi cây số vuông nghĩa là một phần ba của lãnh thổ Trung Quốc, tất nhiên là họ nhắm vào nguồn dầu khí ở dưới. Chín lô dầu mà họ vừa đòi khai thác trên thềm lục địa của Việt Nam bao trùm lên một diện tích là 160 ngàn cây số vuông, nhưng ta không quên rằng nguồn năng lượng đó không nổi trên bề mặt mà chìm sâu dưới đáy biển.

Nhìn cách khác, mà cũng từ Trung Quốc ra, một phần ba trữ lượng về dầu khí của xứ này thật ra lại nằm tại biển Đông Nam Á. Nhưng 70% của số năng lượng đó lại nằm rất sâu dưới đáy biển trên một khu vực có diện tích là 1.600 ngàn cây số vuông

Ô Nguyễn-Xuân Nghĩa

Vũ Hoàng: Tức là muốn tìm ra và bơm lên để sử dụng thì phải cần kỹ thuật, có phải vậy chăng?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Đúng vậy, kỹ thuật là một bài toán. Vì thế ta mới chú ý đến tập đoàn khai thác dầu khí ngoài khơi là "Tổng công ty Dầu khí Hải dương", một trong ba doanh nghiệp năng lượng lớn nhất của nhà nước Trung Quốc. Cả chục năm qua, tập đoàn "Xi Nốc" này ráo riết liên doanh với các tổ hợp dầu khí tiên tiến của Tây phương để học hỏi kỹ thuật và kinh nghiệm.

- Qua liên doanh, họ đóng góp nhân công, thiết bị và hoa hồng, để tiếp nhận công nghệ thăm dò và đào dầu dưới biển hầu có thể tự khai thác lấy. Kết quả là đầu tháng Năm vừa qua, họ hoàn tất dàn khoan 981 cách Hong Kong 350 cây số ở hướng Đông Nam. Đây là bước đột phá vì dàn này có thể đào ở độ sâu 3.000 thước dưới đáy biển. Khi tranh chấp thuần về kinh doanh với các nước trong khu vực, họ đã có thêm một lợi thế là trình độ kỹ thuật mà các tập đoàn dầu khí Việt Nam hay Philippines hoặc Malaysia, Indonesia vẫn chưa có.

- Lợi thế thứ hai là khả năng bảo vệ bằng phương tiện quân sự, vì thế mà ngay sau khi mời quốc tế vào thăm dò và khai thác chín lô ngoài biển, họ đưa ngay tàu "hải giám" vào để thị uy và chứng tỏ khả năng bảo vệ đó. Nhưng, mục tiêu chính thật ra vẫn không là tìm dầu qua thủ thuật chiêu dụ kinh doanh. Mục tiêu chính là dùng mối lợi kinh doanh để cho các nước xác nhận chủ quyền của Trung Quốc trên vùng biển Đông Nam Á.

Không có lý nhưng có lực

clip_image003

Chín lô dầu khí mà Trung Quốc quyết định mở ra thăm dò nằm trong thềm lục địa của Việt Nam. Petrovn

Vũ Hoàng: Chúng tôi xin tóm lược lại diễn tiến của kế hoạch này hầu thính giả của chúng ta hiểu ra lối tính toán tinh vi của Trung Quốc. Trước nhất, họ dùng mối lợi kinh doanh để mời các nước có trình độ kỹ thuật cao cùng vào khai thác với mục đích là học nghề và thiết kế lấy loại dàn khoan có khả năng đào dầu dưới đáy biển. Sau khi đã tự túc và lập lấy dàn khoan, có họ thế mạnh để loại bỏ các nước đang tranh chấp về chủ quyền ngoài khơi rồi lại dùng mồi kinh doanh để nhử các tổ hợp dầu khí tiến sâu hơn vào thềm lục địa hay khu đặc quyền kinh tế của các xứ kia, với sức bảo vệ của hải quân Trung Quốc. Mục tiêu sau cùng và rốt ráo là khiến cho xứ nào muốn liên doanh với họ thì mặc nhiên công nhận chủ quyền thực tế của Trung Quốc trên vùng biển đang có tranh chấp. Thưa ông, có phải là như vậy chăng?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi nghĩ vậy và đề nghị là ta hãy lạnh lùng nhìn vào thực tế của thiên hạ trong cách tính toán về quyền lợi.

- Việc Bắc Kinh đòi mở ra chín lô khai thác nằm sát bờ biển Việt Nam chỉ có một hai trăm cây số là điều vô giá trị về pháp lý và vi phạm Công ước Luật biển của Liên Hiệp Quốc. Mà họ cứ làm vì tin vào lòng tham của thiên hạ. Việc họ thiết lập một đơn vị hành chính là thành phố Tam Sa đã manh nha từ 5 năm trước cũng nằm trong cái hướng bất chấp công pháp quốc tế và gần đây là cách trả lời khá ngang ngược của Bắc Kinh khi Quốc hội Việt Nam phê chuẩn Luật biển.

Đây là lúc ta trở lại khái niệm về "quyền lợi cốt lõi" hay "hạch tâm nghĩa lợi" của họ. Với Bắc Kinh, khu vực này cũng chiến lược tương tự như Tân Cương và Tây Tạng.

Ô Nguyễn-Xuân Nghĩa

- Thứ hai, dù chẳng có lý họ vẫn có lực, là phương tiện quân sự bảo vệ việc phi pháp của mình. Thứ ba, khi đã thuyết phục được các nước là hãy cùng vào khai thác những giếng dầu này – mà thật ra họ có thể tự túc khai thác lấy – lãnh đạo Trung Quốc có thêm thế mạnh về pháp lý vì coi như các nước đã xác nhận chủ quyền của họ trên một vùng biển đang có tranh chấp với năm sáu nước khác trong khu vực. Sau cùng, và tôi nghĩ là đây mới là mục tiêu chiến lược của Bắc Kinh, đó là minh nhiên xác nhận rằng biển Đông Nam Á, hay Đông Hải của Việt Nam, là vùng trái độn quân sự, một khu vực mà Trung Quốc có quyền và có khả năng kiểm soát. Đây là lúc ta trở lại khái niệm về "quyền lợi cốt lõi" hay "hạch tâm nghĩa lợi" của họ. Với Bắc Kinh, khu vực này cũng chiến lược tương tự như Tân Cương và Tây Tạng.

Vũ Hoàng: Chúng tôi bắt đầu hiểu rõ hơn diễn tiến lý luận của ông, rằng dầu khí không là mục tiêu duy nhất. Chủ quyền và khả năng khống chế về quân sự mới là chính. Nhưng các nước khác tính sao về động thái đó của Trung Quốc?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Ta có thể phân biệt ba trường hợp khác nhau trong cách tính toán này.

- Thứ nhất là các nước Đông Nam Á không có tranh chấp về chủ quyền với Trung Quốc, như Miến Điện, Thái Lan, Lào, Cambốt hay Indonesia, có thể cân nhắc quyền lợi để đứng ngoài vòng tranh chấp hầu vẫn hợp tác về kinh tế với Trung Quốc, nhưng mặc nhiên làm suy yếu tiếng nói thống nhất của cả Hiệp hội ASEAN của 10 quốc gia Đông Nam Á. Thí dụ như lập trường hòa hoãn gần đây của Thái Lan, với hậu quả cũng bất lợi cho năm nước hạ nguồn Mekong.

- Thứ hai là các nước Đông Nam Á đang tranh chấp về chủ quyền với Trung Quốc, nổi bật là Việt Nam và Philippines. Các nước này yếu thế và bị áp lực từ nhiều mặt, thí dụ như Philippines khó xuất khẩu chuối vào Trung Quốc là chuyện quá nhỏ mà có ý nghĩa lớn nhưng ít ai chú ý. Trong vụ đụng độ tại Bãi cạn Scarborough gần đây, Philippines cũng phải cân nhắc khá tinh vi và hiển nhiên là nhớ lại kinh nghiệm hợp tác khá bẽ bàng để cùng thăm dò năng lượng với Trung Quốc vào cuối năm 2004.

- Dù sao, Philippines còn có thỏa ước an ninh với Hoa Kỳ từ năm 1951, Việt Nam thì không và đang phải trả giá cho những lầm lẫn chiến lược của mình khi đứng cùng Trung Quốc từ mấy chục năm nay. Việc Hà Nội vừa phê chuẩn Luật biển lại cấm dân chúng biểu tình về công lý ngoài biển cho thấy lãnh đạo Việt Nam vẫn chưa ra khỏi sự lầm lẫn đó.

Vũ Hoàng: Bây giờ đến trường hợp thứ ba, là tính toán của các nước ở bên ngoài.

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Chúng ta để ý đến vai trò của các nước ở xa, như Anh hay Canada với các tập đoàn dầu khí đã hợp tác với doanh nghiệp Trung Quốc từ khá lâu. Ở xa vòng hoạn nạn, họ có cái nhìn lý tài hơn là an ninh. Một cường quốc khác trong khu vực là Ấn Độ thì cũng đã muốn tiến về hướng Đông và còn tìm cách liên doanh về dầu khí với Việt Nam ở trong vùng tranh chấp ngoài Đông Hải mà sau đó ngần ngại vì muốn tránh trực diện đối đầu với Trung Quốc. Tôi nghĩ Nhật Bản và thậm chí cả nước Úc cũng đang cân nhắc như vậy, giữa an ninh và kinh tế.

Vũ Hoàng: Sau cùng, thưa ông, còn có Hoa Kỳ với nhiều tập đoàn dầu khí đã muốn bắt cá hai tay là định hợp tác với cả Việt Nam và Trung Quốc và thực tế thì đã làm ăn khá sâu với doanh nghiệp Trung Quốc. Họ nghĩ sao trong vụ tranh chấp này?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Trong kinh doanh thì người ta phải lo về lợi nhuận và chỉ chịu trách nhiệm với cổ đông, nhưng cũng cân nhắc rủi ro về pháp lý và an ninh. Họ chưa thấy rủi ro thì còn tiếp tục và có thể nghiêng về phía Trung Quốc.

Nhưng, chính là động thái quá đáng vừa qua của Bắc Kinh mới lại gây ra rủi ro lớn và sẽ làm thay đổi cách tính toán của thiên hạ

Ô Nguyễn-Xuân Nghĩa

- Chúng ta không quên hàng năm, Hoa Kỳ có 1.200 tỷ hàng hóa giao dịch trên biển Đông Nam Á, chủ yếu qua eo biển Malacca và hai eo biển nhỏ hơn của Indonesia là Sunda và Lombok. Vì cả quyền lợi kinh tế lẫn an ninh chiến lược, việc bảo vệ quyền tự do lưu thông ngoài biển là chủ trương truyền thống của Mỹ. Bắc Kinh đã vì quyền lợi riêng mà cản trở tiến trình toàn cầu hóa và tự do chuyển vận trên các dòng hải lưu nên trở thành một vấn đềNhưng, chính là động thái quá đáng vừa qua của Bắc Kinh mới lại gây ra rủi ro lớn và sẽ làm thay đổi cách tính toán của thiên hạ, cho thế giới và trước hết cho Hoa Kỳ. Như lãnh đạo xứ này đã phát biểu, Hoa Kỳ không chủ trương bao vây hoặc tấn công Trung Quốc và còn muốn mời Trung Quốc vào tiến trình tự do hóa việc lưu thông ngoài biển.

- Nhưng chính Bắc Kinh đang khiến lãnh đạo Mỹ phải có đối sách cứng rắn hơn và đang cố gắng tranh thủ hậu thuẫn của hàng loạt quốc gia trong vành cung Á châu Thái Bình Dương. Yếu tố đó cũng chi phối cách suy tính của các nước trong vùng.

Vũ Hoàng: Câu hỏi cuối thưa ông, Việt Nam nên suy tính thế nào về chuyện này?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Thứ nhất là định nghĩa lại về quyền lợi, đó là quyền lợi của quốc gia và dân tộc hay của một đảng độc quyền đang cai trị cả nước.

Thứ hai, khi đã xác định quyền lợi tối thượng thì phải tìm cách bảo vệ, trước hết bằng nội lực sau đó là ngoại giao. Khi chà đạp nhân quyền và mất thế hợp tác sâu rộng hơn về quân sự với Hoa Kỳ thì lãnh đạo Hà Nội đã sai lầm về quyền lợi, cũng tai hại như để nạn tham ô lan rộng trong các tập đoàn nhà nước và làm nản chí giới đầu tư quốc tế, làm suy sụp hệ thống kinh tế của mình.

Thứ ba, Việt Nam không thể và không nên là tiền đồn của Hoa Kỳ tại Đông Nam Á nhưng phải cho Bắc Kinh thấy ra những tổn thất của họ khi muốn biến Đông Hải của Việt Nam thành vùng trái độn quân sự của họ. Muốn như vậy thì trước hết phải có chí khí và thoát khỏi lối tính toán lý tài, thiển cận hiện nay. Có như vậy thì mới hy vọng hợp tác với các nước để cùng giải quyết vấn đề Trung Quốc của thế giới.

Vũ Hoàng: Xin cảm tạ ông Nghĩa về cuộc phỏng vấn này. 

N.X.N. &V.H.

Nguồn: dainamaxtribune.blogspot.com


Original Page: http://boxitvn.blogspot.com/2012/07/ong-thai-trung-quoc-ngoai-ong-hai.html

Dân Hà Nội lại xuống đường tố cáo Trung Quốc gây hấn tại Biển Đông

Dân Hà Nội lại xuống đường tố cáo Trung Quốc gây hấn tại Biển Đông

Trọng Nghĩa

Theo ghi nhận của hãng tin Pháp AFP, vào hôm nay 08/07/2012, đã có hơn 200 người tuần hành tại Hà Nội để lên án chính sách của Trung Quốc tại vùng Biển Đông. Lực lượng an ninh hiện diện đông đảo, nhưng các thông tin đầu tiên cho biết là không có người biểu tình nào bị bắt giữ, và cuộc xuống đường kết thúc êm thắm.

clip_image001

Biểu ngữ của người biểu tình tại Hà Nội : Trung Quốc đừng đụng vào Việt Nam (Reuters)

Điểm mới trong cuộc xuống đường hôm nay tại Hà Nội là có sự tham gia của nhiều bà con nông dân đến từ các nơi có tình trạng truất hữu đất đai như Văn Giang (Hưng Yên), hay Vụ Bản (Nam Định). Theo một số trang blog tại Việt Nam, từ 300 người lúc ban đầu trước Nhà Hát Lớn, trong quá trình tuần hành qua các phố Tràng Tiền, Tràng Thi, Hồ Gươm… đến điểm kết thúc là tượng đài Lý Thái Tổ, đoàn biểu tình đã càng lúc càng đông thêm để lên đến khoảng 1000 người.

Dẫn đầu đoàn biểu tình là cụ Lê Hiền Đức ngồi trên xe lăn, đã có mặt trong cuộc xuống đường vào Chủ nhật tuần trước (01/07), và một số nhân vật như Giáo sư Ngô Đức Thọ, Bác sĩ Phạm Hồng Sơn, nhà văn nữ Thùy Linh… Nhiều người biểu tình đã mặc chiếc áo No U, biểu tượng của phong trào chống đường chữ U mà Trung Quốc vẽ ra để đòi chủ quyền trên hầu như toàn bộ Biển Đông.

Nhà báo hãng tin Pháp AFP tại Hà Nội ghi nhận là đoàn biểu tình đã hô vang các khẩu hiệu như «Hoàng Sa, Trường Sa, Việt Nam», giương cao các biểu ngữ lên án các hành động bị cho là «xâm phạm» chủ quyền Việt Nam tại Biển Đông. Lực lượng an ninh không đàn áp, nhưng đã ngăn chặn đoàn người không cho đến gần Tòa đại sứ Trung Quốc.

Các khẩu hiệu tập trung vào việc ủng hộ bộ Luật Biển của Việt Nam được Quốc hội thông qua hôm 21/06 vừa qua, và đặc biệt lên án các chủ trương của Trung Quốc: «Toàn dân xuống đường ngày 08.07 phản đối Tam Sa – Đả đảo đường lưỡi bò vi phạm chủ quyền Việt Nam» ; «Trường Sa Hoàng Sa là của Việt Nam"… Có những khẩu hiệu song ngữ Anh Việt: «Ủng hộ Luật Biển Đảo Việt Nam - Phản đối Trung Quốc thành lập thành phố Tam Sa / Justice and Peace in Southeast Asia Sea (Công lý và Hòa bình trên biển Đông Nam Á» hoặc là hoàn toàn bằng tiếng Anh «China hands off Vietnam (Trung Quốc đừng đụng vào Việt Nam)».

Có tin là ở Sài Gòn cũng có khoảng 100 người tập hợp ở Công viên 30/4

Đây là lần thứ hai trong tháng Bảy này mà người Việt Nam xuống đường phản đối các hành động lấn lướt của Trung Quốc tại Biển Đông. Vào Chủ nhật tuần trước, các cuộc biểu tình nhỏ hơn đã được tổ chức tại Hà Nội, Huế, trong lúc tại thành phố Hồ Chí Minh có đến cả ngàn người tham gia.

Phong trào đã bùng lên vào lúc quan hệ Hà Nội – Bắc Kinh căng thẳng hẳn lên trong thời gian gần đây trên vấn đề Biển Đông. Sau khi Việt Nam bất chấp áp lực của Trung Quốc để thông qua bộ Luật Biển xác định rõ chủ quyền của minh trên các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, Trung Quốc đã phản ứng gay gắt bằng nhiều biện pháp

Trên bình diện hành chánh, Bắc Kinh quyết định nâng đơn vị quản lý Hoàng Sa và Trường Sa lên cấp thành phố. Sau đó ít lâu, tập đoàn dầu khí Nhà nước Trung Quốc CNOOC đã mời quốc tế đấu thầu 9 lô dầu khí ngay trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, ngoài khơi bờ biển miền Trung và miền Nam. Song song với các động thái đó, Bắc Kinh cũng phái 4 tàu hải giám xuống Biển Đông, gọi là để bảo vệ chủ quyền, lãnh thổ Trung Quốc, trong lúc Bộ Quốc phòng Trung Quốc cũng thị uy là đã cho thực hiện các chuyến tuần tra võ trang trong vùng Biển Đông.

Bắc Kinh nói rằng họ có chủ quyền trên hầu như toàn bộ vùng Biển Đông – được cho là dồi dào tiềm năng dầu khí – và bác bỏ tuyên bố chủ quyền của các láng giềng, từ Đài Loan, Brunei, Malaysia cho đến Philippines và Việt Nam.

T.N.

Nguồn: Viet.rfi.fr


Original Page: http://boxitvn.blogspot.com/2012/07/dan-ha-noi-lai-xuong-uong-to-cao-trung.html

Biểu tình 'lớn' ở Hà Nội phản đối Trung Quốc

Biểu tình 'lớn' ở Hà Nội phản đối Trung Quốc

Hàng trăm người đã xuống đường trong một cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc và đòi chủ quyền của Việt Nam trên Biển Đông tại thủ đô Hà Nội, sáng Chủ nhật 08 tháng Bảy.

clip_image001

Cuộc biểu tình lần này diễn ra quy mô hơn cách đây một tuần

Tại Hà Nội, đoàn biểu tình xuất phát từ Nhà hát lớn lúc 8h45 và kết thúc lúc 10h50 sau khi đã diễu hành qua nhiều tuyến phố chính ở khu vực Hồ Gươm như các phố Tràng Tiền, Hàng Bài, Tràng Thi và tiếp cận khu vực Đại sứ quán Trung Quốc ở phố Hoàng Diệu...

Cuộc biểu tình diễn ra trong hòa bình, trật tự mặc dù luôn có sự hiện diện được cho là "khá ôn hòa" với "độ quyết liệt không cao" của các lực lượng cảnh sát, an ninh mặc quân phục hoặc thường phục được hậu thuẫn bởi các lực lượng thanh niên xung phong gìn giữ trật tự.

Đoàn biểu tình tiếp cận khu vực Đại sứ quán Trung Quốc ở phố Hoàng Diệu, nhưng khu vực này đã bị công an phong tỏa khiến cho dự định không thể thực hiện.

Đám đông đã quay trở lại Hồ Gươm sau khi nâng cao biểu ngữ và hô các khẩu hiệu.

Bác sỹ Phạm Hồng Sơn, người có mặt trong cuộc biểu tình nói với BBC vào một trong những thời điểm đông nhất đã có tới ít nhất trên 300 người biểu tình diễu hành.

Tuy nhiên, theo luật sư Lê Quốc Quân, đã có tới gần 1.000 người tham dự, và ông nói với BBC rằng cuộc biểu tình lần này có thể đông gấp đôi về số lượng so với cuộc biểu tình tuần trước ở Thủ đô.

Các trang blog Ba Sàm và blog Nguyễn Xuân Diện cũng tường thuật có trên dưới một nghìn người biểu tình tham gia sự kiện sáng Chủ nhật ở Hà Nội, với ít nhất 300 người xuất phát từ Nhà hát lớn.

Một số trang mạng xã hội đưa tin khoảng một trăm người dân ở thành phố Hồ Chí Minh xuất hiện ở một số địa điểm trong đó có công viên 30 tháng Tư với biển hiệu 'chống Hải tặc' trên Biển Đông để 'tham gia biểu tình.'

Tại Hà Nội, cuộc biểu tình có mặt các nhân sỹ, trí thức bên cạnh quần chúng đủ mọi lứa tuổi, thành phần xã hội và đặc biệt có sự tham gia của 'đông đảo dân oan khiếu kiện.'

Trong số các nhân sỹ, trí thức tham gia có bà Lê Hiền Đức, người đoạt giải thưởng quốc tế chống tham nhũng, bác sỹ Phạm Hồng Sơn, luật sư Lê Quốc Quân, Giáo sư Ngô Đức Thọ cùng nhiều nhân vật khác nữa. Đặc biệt có sự xuất hiện của Hiệp sĩ Công nghệ thông tin Nguyễn Công Hùng, một trí thức tật nguyền từng được Nhà nước vinh danh.

Đây là lần biểu tình thứ hai trong năm nay sau cuộc biểu tình cách đây đúng 1 tuần để phản đối Trung Quốc thành lập thành phố Tam Sa cũng như mời thầu 9 lô dầu khí thuộc vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam và ủng hộ Luật Biển vừa được Quốc hội Việt Nam thông qua.

'Nông dân biểu tình'

"Họ (nông dân mất đất) không còn nghĩ đến quyền lợi của mình mà đã hướng đến quyền lợi quốc gia".

Luật sư Lê Quốc Quân

Luật sư Lê Quốc Quân nói với BBC rằng số lượng người tham gia biểu tình lần này là 'cao hơn gấp đôi' so với cách đây một tuần và đạt đến con số 'trên dưới một ngàn người'.

Đoàn biểu tình bắt đầu từ một nhóm nhỏ tụ tập trước Nhà hát Lớn vào lúc 8:30 sáng. Cụ bà Lê Hiền Đức cùng bản thân luật sư Quân là những người có mặt sớm nhất vào lúc đó, ông Quân cho biết.

"Lúc đầu chỉ có 15, 20 người sau đó lên đến 30 người", ông Quân nói và cho biết thêm lúc đoàn bắt đầu đi thì số lượng chỉ khoảng từ 100 đến 200 người.

"Đến Tràng Thi qua Bờ Hồ rất đông người gia nhập vào đoàn", ông nói thêm, "Đến đỉnh điểm ở đầu đường Điện Biên Phủ lúc bị chặn lại thì lên đến 1.000 người".

Đoàn biểu tình đi theo lộ trình là Tràng Tiền – Tràng Thi đến Điện Biên Phủ để tiến về Đại sứ quán Trung Quốc nằm trên phố Hoàng Diệu.

Tuy nhiên theo lời ông Quân khi đoàn gần đến được đích thì gặp hàng rào chắn ngang toàn bộ đường Điện Biên Phủ không cho đoàn tiếp cận Sứ quán Trung Quốc.

Do đó dòng người buộc phải quay trở lại theo đường Hai Bà Trưng, rẽ vào Hàng Bài và tập hợp lại ở tượng đài Lý Thái Tổ trước khi giải tán, ông Quân nói.

Theo ông Quân thì có ba lý do người dân Hà Nội lần này đi biểu tình đông đảo hơn lần trước.

"Lần này có nhiều sự gia tăng gây hấn hơn của chính quyền Trung Quốc", ông giải thích.

"Lần trước thấy độ ôn hòa của chính quyền – không đánh đập, không bắt giữ – nên khí thế nhân dân được tiếp sức hơn", ông nói.

'Dân oan mất đất'

clip_image002

Đoàn biểu tình đã không đến được đích là tòa Đại sứ Trung Quốc

Nguyên nhân thứ ba là có sự tham dự của 'dân oan mất đất' ở Văn Giang và Dương Nội, ông cho biết.

"Trước đây họ vẫn đi tuần hành ở Hà Nội với khẩu hiệu chống tham nhũng và đòi đất", ông nói, "Còn hôm nay họ đi hô vang những khẩu hiệu bảo vệ Tổ quốc Việt Nam và phản đối Trung Quốc gây hấn".

"Họ không còn nghĩ đến quyền lợi của mình mà đã hướng đến quyền lợi quốc gia", ông nói thêm.

Sự hiện diện của những người nông dân mất đất này đã 'đem lại sắc thái mới' cho cuộc biểu tình, ông Quân nhận xét, vì họ 'rất quyết liệt' và 'ào ào đi luôn' khi qua các chốt có cảnh sát giao thông chặn lại.

Theo quan sát của ông Quân thì dù cảnh sát giao thông có chặn đoàn biểu tình ở tất cả các ngã tư mà đoàn đi qua nhưng 'tính chất quyết liệt không cao'.

"Họ kêu gọi bà con đi lên vỉa hè, giữ gìn trật tự. Cuối cùng đoàn vẫn vượt qua 4, 5 ngã tư liền bị chặn như thế", ông nói và nói thêm rằng 'họ không có hành động quá khích hay trấn áp nặng nề'.

Tuy nhiên khi đến gần Tòa đại sứ Trung Quốc thì lực lượng an ninh hiện diện rất đông nên đoàn biểu tình 'dứt điểm không đi tiếp được nữa'.

"Chặn bắt đàn áp người biểu tình vào thời điểm này là hết sức bất lợi cho Việt Nam. Nó sẽ làm mất uy tín của Đảng và Nhà nước đối với nhân dân rất nhiều".

Luật sư Lê Quốc Quân

Ông Quân không nghĩ rằng chính quyền đang tạo điều kiện cho người dân biểu tình chống Trung Quốc.

"Chặn bắt đàn áp người biểu tình vào thời điểm này là hết sức bất lợi cho Việt Nam", ông nói, "Nó sẽ làm mất uy tín của Đảng và Nhà nước đối với nhân dân rất nhiều".

"Người dân hiện rất phẫn uất trước sự gây hấn ngày càng gia tăng của Trung Quốc và họ chỉ xuống đường thể hiện quan điểm đó", ông nói thêm.

'Khí thế hào hùng'

Ông Quân mô tả là nhiều người dân Hà Nội xem biểu tình rất đông. Từ cửa sổ trên cao, họ 'vẫy tay' và chào đoàn biểu tình.

"Bất cứ ở đâu người ta cũng nở nụ cười, cũng hô hào thể hiện thái độ thiện chí và ủng hội với đoàn biểu tình", ông cho biết.

Ngay cả những người đang lưu thông trên đường bị cảnh sát bắt dừng lại để nhường đường cho đoàn biểu tình cũng 'không tỏ vẻ gì bực bội', theo như ông Quân quan sát.

"Bất cứ ở đâu người ta cũng nở nụ cười, cũng hô hào thể hiện thái độ thiện chí và ủng hội với đoàn biểu tình."

Luật sư Lê Quốc Quân

"Khí thế rất tuyệt vời. Cá nhân tôi lâu lắm mới sống trong một cảm giác rất là xúc động, hào hùng và tràn ngập tình yêu nước", luật sư Quân bày tỏ.

Mặc dù có sự tham gia đông đảo của nông dân mất đất nhưng sự hiện diện của thanh niên, sinh viên vẫn là đông nhất. Theo ông Quân thì lực lượng này chiếm đến gần 2/3 đoàn biểu tình trong khi nhân sỹ trí thức tham gia không đông.

Trước khi đoàn bắt đầu khởi hành trước Nhà hát lớn, bà Lê Hiền Đức đứng ra nói về chủ quyền và lòng yêu nước của người Việt Nam còn luật sư Quân thì đứng ra hô các khẩu hiệu phản đối Trung Quốc và ủng hộ Luật Biển Việt Nam, ông Quân cho biết.

Hình ảnh đưa lên mạng cho thấy bà Lê Hiền Đức ngồi trên xe lăn dẫn đầu đoàn biểu tình.

Trong tay bà cầm khẩu hiệu là lời nói bất hủ của nữ anh hùng dân tộc Triệu Thị Trinh: 'Tôi muốn cưỡi con gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá kình ở Biển Đông'.

"Trước khi kết thúc, những người nông dân còn hỏi rất rõ là lần sau gặp nhau như thế nào, khi nào, ở đâu và tiếp theo như thế nào", ông Quân kể.

"Tất cả anh em đều hẹn nhau tuần sau nhé, gặp ở Nhà hát lớn bắt đầu lúc 8:30".

Nguồn: bbc.co.uk


Original Page: