Bauxite Việt Nam

Vietland

Đài Á Châu Tự Do

03 tháng 2 2010

Lồng lộn điên cuồng !!!



Nicolae Ceaucescu (1918-1989), tên độc tài CS khét tiếng ngang hàng với Stalin, Mao Trạch Đông và Hồ Chí Minh, đã làm cho Rumania thành một nhà tù ghê tởm và sống trên xương máu của người dân.

Y đã tàn phá 8.000 làng mạc để biến thành khu kinh tế giả. Chỗ nào có địa thế tốt hoặc đất đai mầu mỡ là y xua đuổi dân làng để cướp, giống như CSVN hiện thời. Khi Đông Đức sụp đổ, thì vào tháng 11-1989, Ceaucescu vội vã chạy cầu cứu Liên Xô nhưng đã bị Gorbachev thẳng thừng xua đuổi.

Trở về Rumania, ngày 17-12-1989, Ceaucescu ban lệnh trục xuất Linh mục Chính thống giáo Laszo Tokes ra khỏi nước vì ngài đã tranh đấu nhân cho quyền tại thành phố Timisoara 3 hôm trước đó. Chính vụ trục xuất này đã tạo ra cuộc chống đối đầu tiên của người dân. Ngày 21-12-1989 Ceaucescu tổ chức một cuộc mít-tinh nhằm ủng hộ mình. Lúc đầu khoảng 100.000 dân chúng hồ hởi ca ngợi.

Nhưng càng lúc diễn văn của tên bạo chúa càng làm cho họ căm phẫn với những lời lẽ dối trá lừa đảo, và họ đồng thanh hô to khẩu hiệu chống đối. Ceaucescu lập tức ra lệnh cho công an mật vụ Securitate nổ súng vào đám đông, giết hại nhiều người.

Tuy nhiên tổng trưởng quốc phòng Vasile Milea từ chối cho quân đội bắn vào dân chúng. Ông liền bị Ceaucescu kết án tử hình. Chỉ 2 ngày sau, hàng ngàn người dân tấn công dinh chủ tịch.

Ceaucescu vội vã trốn thoát với vợ bằng trực thăng. Lúc ấy công an mật vụ Securitate bắn nhau với quân đội ngoài đường sá làm cho hàng ngàn người thiệt mạng. Tức giận vì tổng chỉ huy Milea của họ bị giết, nên sáng ngày 25-12-1989, sau khi bắt được vợ chồng Ceaucescu, tòa án quân đội đã kết án tử hình cả hai lập tức vào lúc 15g chiều cùng ngày. Kết thúc thê thảm một đời bạo chúa Cộng sản!

Hoàn cảnh của Rumania và thái độ của Ceaucescu cuối năm 1989 ấy xem ra không khác gì hoàn cảnh của Việt Nam và thái độ của Bộ chính trị Hà Nội hiện thời. Vẫn là sự lồng lộn điên cuồng của một con thú dữ đã đến ngày tận mạt. Lồng lộn điên cuồng vì các vết thương gây ra do khủng hoảng kinh tế, sụp đổ tài chánh, đánh mất lòng dân, quốc tế chê cười, Trung Cộng chèn ép và do chia rẽ nội bộ... Sự điên cuồng lồng lộn đó đã diễn ra thành những màn đàn áp nhân dân khốc liệt mà hai vụ việc thời sự mới đây là thí dụ điển hình.

1- Triệt hạ Thánh giá ở Giáo xứ Đồng Chiêm:

Lần đầu tiên trong chính sách tiêu diệt tôn giáo của mình, Cộng sản Việt Nam đã ra tay triệt hạ chính biểu tượng linh thánh nhất của Công giáo là cây Thập giá. Triệt hạ không những bằng cách phá đổ bằng bom mìn, nhưng còn băm nát ra cho vụn, chắc chắn trong sự điên tiết đầy căm thù của những kẻ chỉ huy ở Hà Nội và những kẻ thực hiện tại Đồng Chiêm. Đang khi tại tòa Khâm Sứ, linh địa Thái Hà, nhà thờ Tam Tòa và lèn đá Bàu Sen, CS chỉ dám tháo dỡ thánh tượng và giao lại cho Giáo hội.

Bên cạnh đó, còn có màn ném lựu đạn cay vào những giáo dân vô tội, đánh đổ máu một số khác, đoạn vất họ lên xe, đem đi cứu chữa qua loa rồi tống cổ khỏi bệnh viện. Vài ngày sau lại bắt bớ nhiều người về đồn, đánh đập hành hạ, ép buộc nhận tội cách phi lý.

Cùng lúc lại đổ đá chặn đường vào làng gây cản trở sinh hoạt và đi lại; đặt chốt canh với những gương mặt gầm ghè, hăm dọa khách hành hương; xét hỏi giấy tờ "theo chỉ thị" cách vô luật của đủ loại công an cảnh sát; cướp máy ảnh đánh trọng thương cả thường dân lẫn tu sĩ, người lớn lẫn sinh viên học sinh, chõ loa vào nhà thờ để tra tấn lỗ tai và đầu độc tâm trí từ cha sở tới bổn đạo, thậm chí trong chính giờ thánh lễ, tiếp tục triệt hạ các cây Thập giá bằng tre, bằng gỗ do giáo dân kiên cường dựng lại, giở trò kiểm tra hộ khẩu ban đêm cách rất thô bỉ đối với cộng đoàn nữ tu ở Đồng Chiêm.

Ngoài ra, chính Đức TGM Ngô Quang Kiệt, nhiều linh mục và nhiều nữ tu thuộc Giáo phận Hà Nội cũng bị vạ lây vì nạn công an khám xét, phong tỏa, hăm dọa, nạn thanh niên côn đồ la ó phỉ báng hết sức vô liêm sỉ theo lệnh của một nhà cầm quyền bất chấp dư luận trong nước cũng như quốc tế đang mạnh mẽ lên án.... Quả là một cuộc tấn công dai dẳng, quy mô và tàn bạo chưa từng thấy!

Song song đó, trên mặt trận tuyên truyền, những bồi bút văn nô từ Thông tấn xã Việt Nam đến báo An ninh Thủ đô, Hà Nội mới, đài Truyền hình và đài Tiếng nói Việt Nam, thậm chí đến cả Ủy ban Đoàn kết Công giáo cũng nhảy vào cuộc. TTXVN bảo rằng người nhà nước "tiến hành tháo dỡ cây Thánh giá" trong khi hàng trăm công an, quân đội đã đến hiện trường dùng vũ khí, thuốc nổ để phá hủy.

Báo đài vu cáo linh mục giáo dân mới chính là bọn thủ phạm, là lũ xúc phạm!?! UBĐK thì kêu gọi "trừng trị nghiêm khắc những kẻ lợi dụng tôn giáo", thậm chí còn lừa cả một trang mạng Công giáo quốc tế (CathNewsAsia) để bênh vực cho lập trường nhà cầm quyền.

Độc đáo nhất là trong cuộc họp giao ban báo chí sáng ngày 19-01-2010 tại Hà Nội, Ban Khoa giáo Thành ủy, đơn vị chủ trì cuộc họp, đã dùng những lời lẽ hết sức ngạo mạn, vô văn hóa như "thằng này, thằng kia" để gọi các vị chức sắc như Ðức TGM và các linh mục Thái Hà. Nhiều phóng viên báo đài lề phải được mời tham dự cuộc họp đã phải thốt lên: "Không thể tưởng tượng được đấy lại là ngôn từ của một cơ quan đảng Cộng sản". Đúng là những lối ứng xử cuồng điên !

2- Phiên tòa xét xử 4 nhà Dân chủ yêu nước tại Sài Gòn

Phiên tòa được gọi là xét xử "công khai" luật sư Lê Công Định, thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung, hai doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức và Lê Thăng Long hôm 20-01 đã kết thúc nhanh chóng đến bất ngờ. Cách ứng xử của nhà cầm quyền, với các thủ thuật đê tiện áp dụng cho phiên toà, một lần nữa đã cho thấy sự vô liêm sỉ trâng tráo cũng như sự sợ hãi đến điên cuồng của chế độ!

Đối với người dân trong nước thì CS phá sóng, chận đường, hăm dọa quanh khu vực xử án. "Công an dày đặc ở khắp nơi. Thật không thể tưởng tượng được là họ huy động toàn bộ lực lượng cho một phiên tòa cách hùng hậu như thế.

Xe chở bộ đội đặc công vũ trang ra vào rầm rập. Thỉnh thoảng lại có mấy chiếc xe tù chạy vòng vòng thị uy. Nếu làm một phép tính, hẳn một người đứng bên ngoài tòa sẽ hân hạnh có từ 6 tới 8 kẻ chăm sóc; đến cả đi mua nước uống và đi wc ở công viên bên cạnh cũng có người bám đeo và nghe dùm điện thoại. Thật không thể nào tin được." (lời một blogger).

Phóng viên đài Á châu Tự do thì bảo nhà nước "ứng xử như sắp có đại loạn". Với cộng đồng dân mạng thì CS ra sức triệt phá những trang web đứng đắn và cập nhật tin tức nhanh nhạy như X-Café, Dân Luận, Bôxít Việt Nam, Talawas, Chân Trời Mới… khiến nhiều trang bị tê liệt cho tới hôm nay.

Đối với giới ngoại giao, luật sư và truyền thông quốc tế thì hành xử cách mất thể thống quốc gia như lừa gạt, cố tình cấp lộn visa, cấm không cho vào nơi xét xử. Đối với thân nhân bị cáo thì hết sức giới hạn số người, để dành chỗ cho hàng xóm được thuê tiền tới hầu đề phòng sự phản đối hay sự hỗ trợ tinh thần của họ…

Công khai mà tất cả thân nhân và cơ quan báo chí truyền thông quốc tế đều phải chứng kiến phiên xử qua màn ảnh truyền hình… Công khai mà chánh án phiên tòa bị giấu tên, mà những đoạn bào chữa xác đáng và hùng hồn của luật sư đều bị cắt ngang thô bạo, mà những đoạn đối đáp và trả lời chất vấn của Trần Huỳnh Duy Thức và Lê Thăng Long đều bị nhiễu loạn một cách khó hiểu v.v…

Công khai mà báo chí trong nước chỉ đưa tin một cách chung chung và không dám bình luận ngoài "lề phải", mà truyền hình nhà nước sau đó chỉ chiếu một số cảnh, cho nghe một số lời ướm màu "nhận tội" của Nguyễn Tiến Trung và Lê Công Định (thật ra lời luật sư Định hàm chứa một sự kết án chế độ cách hùng hồn nhưng truyền thông ngu dốt của CS không nhận thấy!).

Sự lồng lộn điên cuồng, sự lố bịch vô liêm sỉ của chế độ lên đến đỉnh điểm khi hội đồng xét xử nghị án chỉ có 15 phút nhưng đọc bản luận tội dài đến 45 phút; khi phiên tòa lại kết thúc vào lúc chiều tối thay vì kéo dài đến hôm sau để luật sư Triệu Quốc Mạnh có giờ bào chữa cho thân chủ Trần Huỳnh Duy Thức và cho chính ông Thức hồi phục sức khỏe mà trả lời;

khi quan tòa tuyên những bản án hết sức bất công và vô lý cho 4 con người trẻ tuổi tài cao và rất mực yêu nước thương nòi (không nên đặt vấn đề nặng nhẹ ở đây, vì họ chẳng hề đáng bị tù một ngày nào cả). Đặc biệt là bản án mang tính trả thù đối với doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức vì thái độ bất khuất của ông: đòi thay thế hội đồng xét xử, không nhận bất cứ tội danh nào, khẳng định mọi việc tranh đấu của mình là chính đáng, hợp lòng dân… và theo nhiều nhà bình luận, là vì những bài viết lâu nay của ông tố cáo sự tham nhũng lạm quyền của viên thủ tướng CS.

Thành ra chẳng lạ gì mà Hội Ân xá Quốc tế đã nhận xét: "Phiên tòa phô bày sự nhạo báng công lý. Phiên xử tước bỏ nhân quyền cơ bản như thông lệ giả định là bị cáo vô tội [cho đến khi chứng minh được là có tội], và quyền được bào chữa"; mà tòa đại sứ Hoa Kỳ đã cho rằng

"Những bản án này đi ngược lại Tuyên ngôn Nhân quyền quốc tế, đồng thời đặt ra những câu hỏi bức thiết về sự cam kết cải cách luật pháp và đổi mới của Việt Nam "; mà đại sứ Đan Mạch nói với các phóng viên: "Có những quan ngại nghiêm trọng về toàn bộ quá trình xét xử"; mà Tổ chức Phóng viên Không biên giới đã gọi các bản án nặng nề này là "cái giá mà những nhà hoạt động phải trả cho hội chứng hoang tưởng của Đảng CSVN, cũng như cho cuộc đấu đá quyền lực nội bộ trong đảng trước kỳ đại hội đảng được tổ chức vào năm tới."

Khi một chế độ độc tài, nhất là độc tài CS, hành xử một cách cuồng điên, trong tức tối lồng lộn, vặn vẹo luật pháp, bất chấp công lý, chà đạp sự thật, khinh bỉ nhân dân và coi thường quốc tế, thì chắc chắn nó phải nhận một phản ứng ngược đến từ bên trong lẫn bên ngoài, thì số phận như Ceaucescu đang chờ các thành viên Bộ Chính trị CSVN. Mong rằng họ sẽ sớm tỉnh ngộ để khỏi phải dựa lưng vào tường đá, đối mặt với nhân dân đang sôi sục căm hờn!

BAN BIÊN TẬP
Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 92 (01-02-2010)

* Source: http://tiengnoitudodanchu.org/module...ticle&sid=8639

Không có nhận xét nào: