Bauxite Việt Nam

Vietland

Đài Á Châu Tự Do

06 tháng 2 2010

Ðổi Trắng Thay Đen

"Chúng cháu bị thầy Xương đe dọa sẽ hạ thấp kết
quả học tập ép chúng cháu quan hệ tình dục với
thầy", cô nữ sinh Nguyễn thị Thanh Thúy viết trong lá
thư gửi cho luật sư Trần Ðình Triển, người được
chỉ định để bênh vực cô. Trong thư cô liệt kê một
danh sách chi tiết về những người bạn của thầy Sầm
Ðức Xương mà cô và các bạn cô phải "quan hệ tình
dục."

Nói cách khác thầy giáo Xương không những lạm dụng
quyền chấm điểm, mà còn đem quyền này ra làm áp lực
bắt cô Thanh Thúy ăn nằm với thầy; không chỉ riêng cô
nữ sinh Thanh Thúy, thầy còn ép cô nữ sinh Nguyễn thị
Hằng, và 15 nữ sinh khác thất thân với thầy. Hành động
biến nữ sinh thành đối tượng giúp thầy thoả mãn thú
tính làm thầy trở thành một con yêu râu xanh tác oai tác
quái trong lớp học.

Chưa hết, thầy còn khoe việc thầy làm với bè bạn như
khoe một chiến tích vinh quang, và giúp họ được hưởng
thú nhục dục mà thầy đã hưởng bên những cô nữ sinh
nạn nhân. Hành động chơi hoa rồi lại bẻ cành bán rao
khiến thầy Xương trở thành một thứ ma cô nguy hiểm hơn
những ma cô chuyên nghiệp, vì thầy dùng quyền lực ép
nữ sinh học với thầy "đi khách".

Chuyện ngược đời là cha mẹ học sinh gửi con đến
trường để chúng học điều hay, lẽ phải, văn chương,
khoa học, chứ không phải để "vỡ lòng học lấy những
nghề nghiệp hay". Nếu việc làm của thầy Xương xẩy ra
ở một nước văn minh thì không những thầy ngồi gỡ
lịch trọn đời trong khám đường, mà "nhà nước"
trả lương cho thầy cũng sẽ trách nhiệm bồi thường cho
cô Thúy, cô Hằng, và 15 bạn học của cô những số tiền
lớn lao, mặc dù tiền không bù đắp được những cái
ngàn vàng của các cô mà thầy Xương cướp mất.

Ngược đời thêm nữa là cả hai cô cùng bị truy tố về
tội mãi dâm, và cả hai cùng viết những lá thư cho luật
sư bênh vực họ, mà họ gọi là "những lá đơn kêu
cứu, viết bằng máu và nước mắt."

Cô Thanh Thúy ghi trong thư gửi luật sư, là cô viết vào
lúc 10 giờ sáng ngày 20 tháng Giêng tại trại giam, sau khi
phiên tòa phúc thẩm bị hoãn. Trong lá thư máu cô viết,
"Đây là lá đơn kêu cứu cháu viết bằng máu và nước
mắt, kính mong các cô chú cứu cháu. Đã 4 tháng 16 ngày
nay, cháu bị giam giữ toàn với người lớn là người dân
tộc không biết tiếng Kinh (như mù, như điếc). Trong 2
tháng qua, cháu không được gặp người thân và không
nhận quà, rất khó khăn và khổ sở khi tới ngày vệ sinh
phụ nữ. Tội là tội của người lớn mà bọn cháu là
nạn nhân sao lại giam cầm cháu. Do đó cháu xin các cô chú
cứu cháu với".

Lá đơn kêu cứu của bị cáo Nguyễn Thị Hằng gửi luật
sư Nguyễn Văn Tú cũng có nội dung tương tự. Tờ Vietnam
Net viết, "Ngoài việc cung cấp tên tuổi những người
mà Hằng đã quan hệ tình dục, bị cáo Hằng còn cho biết
thêm: 'cháu có khai toàn bộ tên tuổi những người ngoài
Sầm Đức Xương mà các cháu phải quan hệ tình dục,
nhưng hiện nay trong hồ sơ vụ án không có tài liệu nào
thể hiện lời khai của cháu".

Ra tòa cô Hằng mới biết là tên tuổi những quan chức
nhà nước hưởng thụ thân xác học trò của cô đã
được các quan chức nhà nước khác xóa bỏ. Do đó không
hề có việc cô bị thầy giáo Xường và những người
bạn của thầy hiếp dâm mà cô chỉ là một cô gái mãi
dâm tiếp khách.

Cái trò đổi trắng thay đen của pháp luật Việt Cộng
quả là khiếp đảm; luật sư Nguyễn Văn Tú, biện hộ cô
Hằng, nhũn nhặn nói: "các luật sư chúng tôi chỉ mong
muốn cơ quan chức năng của tỉnh Hà Giang làm minh bạch,
công khai và đúng pháp luật để đảm bảo đúng người,
đúng tội!".

Ông Tú cũng như ông Triển không đòi hỏi thực hiện công
lý, không biện hộ cho người vô tội mà chỉ "mong
muốn", chỉ "xin" quý tòa xử công khai và công bằng
để bảo đảm một nguyên tắc của nhà nước là truy tố
"đúng người, đúng tội."

Hai "bị can" Thúy và Hằng đã cung cấp tên tuổi, địa
chỉ, số điện thoại, chức vụ công tác của những
người đã quan hệ tình dục với các cháu vị thành niên.
Trong số đó, nhiều người là quan chức, công chức nhà
nước của tỉnh Hà Giang, nhiều người là chủ doanh
nghiệp… Những người này được Sầm Đức Xương "môi
giới" đưa các cháu vị thành niên tới để họ thực
hiện quan hệ tình dục, và trả tiền cho Sầm Đức Xương.

Danh sách thứ nhì ghi nhận tên của 15 cháu gái trong độ
tuổi từ 13 đến 17 tuổi bị ép "ăn ngủ" cũng trong
trạng huống giống 2 bị can: bị cưỡng ép, dụ dỗ,
khống chế, đe dọa… buộc phải quan hệ tình dục hoặc
lôi kéo người khác phục vụ tình dục cho "nhóm bạn
của thầy Xương".

Bà Nguyễn Thị Toán, vợ bị cáo Sầm Đức Xương cho
biết, trong lúc cơ quan điều tra vụ chồng bà ăn nằm
với nữ sinh, bà được nhiều người tự xưng là cán bộ
của tòa án, viện Kiểm Sát, công an gọi điện hoặc
đến gặp bà Toán và "tư vấn" cho bà mang tiền đi
"khắc phục hậu quả" (bồi thường cho nạn nhân bằng
tiền mặt) để từ đó có tình tiết giảm án cho Sầm
Đức Xương.

Ðiều trái cẳng ngỗng trong tòa án Việt Cộng là chỗ
ngồi của hai cô Thúy và Hằng: họ không có lý do gì để
phải ngồi ghế bị cáo; cũng như 4 chiến sĩ dân chủ Lê
Công Ðịnh, Nguyễn Tiến Trung,Trần Huỳnh Duy Thức, Lê
Thăng Long, họ cũng bị đặt ngồi sai chỗ.

Ðiều tréo cẳng ngỗng đó càng tròng tréo hơn với thái
độ nhận tội của 2 ông Ðịnh và Trung; liệu hai cô nữ
sinh Thúy và Hằng, hai nạn nhân bị quan chức nhà nước
bề hội đồng có phải nhận tội mãi dâm không?

Tòa án Việt Cộng man rợ đến như vậy mà dân biểu
luật sư Cao Quang Ánh vẫn ca tụng chế độ đổi trắng
thay đen là tự do!

Nguyễn Ðạt Thịnh

http://www.vietland.net/main/showthread.php?t=11363

Không có nhận xét nào: